các bí ẩn trên trái đất và trong vũ trụ

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

bài 25

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 2:12 pm

Bí ẩn những vùng đất "chết" - 12/10/2005 1h:21

Cho đến nay, có rất nhiều hiện tượng xảy ra trong thiên nhiên mà khoa học vẫn bó tay chưa thể tìm ra lời giải đáp hợp lý. Một trong những hiện tượng đó là những vùng đất “chết” gắn liền với nhiều hiện tượng kỳ bí. Đồi Chết, Đầm Ma hay Thung lũng Chết... là những địa danh như vậy.

Trên thực tế, những cái tên nhuốm màu chết chóc như vậy thường được người dân địa phương đặt ra để cảnh báo đối với khách bộ hành. Ví như cao nguyên 1079 tại miền bắc Urals, Kholat Sjahyl, được dịch theo ngôn ngữ của người Mansi là “Núi Chết” khi thời gian và thực tế đã chứng tỏ cái tên đó hoàn toàn đúng với những gì đã xảy ra.

Những người sống lâu đời tại vùng này vẫn nhớ như in một tai nạn đã từng xảy ra tại Núi Chết. Vào ngày 2/2/1959, một đoàn khách du lịch từ Học viện Bách khoa Urals đã dựng trại trên sườn núi này và vài ngày sau, tất cả họ đều được phát hiện là đã chết. Không ai rõ nguyên nhân của những cái chết này là do đâu.

Người ta cũng phỏng đoán rằng có thể đoàn người đã bị sét đánh hay bị đĩa bay tấn công. Tuy nhiên, cũng có người cho rằng, họ đã bỏ mạng vì thâm nhập vào đúng nơi đã diễn ra các cuộc thử nghiệm vũ khí. Tuy nhiên, không ai chứng minh được các giả thiết này.

Điều đáng ngạc nhiên hơn là khi khám nghiệm thi thể của các nạn nhân, người ta thấy trên lớp da của họ có những vạch đỏ rất khác thường. Do đó có thể khẳng định họ đã bị thương từ bên trong và bị xuất huyết.

Những triệu chứng tương tự thường được quy cho những tai nạn gây ra bởi bom khinh khí đã làm loãng không khí của một vùng rộng lớn trong khu vực. Khi đi vào những khu vực này, mạch máu của con người có thể nổ tung vì áp suất bên trong lên rất cao, có thể dẫn đến cơ thể bị nổ tung thành nhiều mảnh. Mặc dù vậy, giả thiết này cũng chưa được khẳng định.

Những hiện tượng kỳ lạ tương tự còn được phát hiện tại Thung lũng Chết ở Kamchatka, thung lũng nằm trên biên giới của khu vực cấm săn bắn Kronotsky. Cho đến nay đã không còn ai thấy xa lạ với những đống xương trắng chất chồng trong thung lũng. Có cả xác của các loài chim, những chú chồn gulo và thậm chí cả những con gấu rất lớn.

Các nhà khoa học đã nghiên cứu và kết luận những cái chết này xảy ra do khí xyanic phát ra từ núi lửa tại các điểm nứt trên bề mặt trái đất, khí này đã làm tê liệt hệ hô hấp của các sinh vật.

Những lời giải thích này cũng chưa được chứng minh đầy đủ.

Một địa danh khác cũng được đặt tên là Thung lũng Chết nằm tại cộng hòa Yakutia, Nga cũng xảy ra hiện tượng tương tự. Thung lũng này nằm tại vùng Vilyui Thượng và những câu chuyện kỳ lạ ở đây xoay quanh tác hại của những vật có hình bán cầu bằng kim loại nằm nhô ra tại những nơi bị đóng băng. Những câu chuyện này kể rằng, chỉ cần ngủ qua đêm tại một nơi gần những vật thể đó, không ai tránh khỏi cái chết. Người ta đã nghiên cứu những nạn nhân xấu số tại đây và thấy rằng họ giống hệt như những người chết vì tia phóng xạ. Tuy nhiên, liệu ở khu Yakutia này có nguồn phóng xạ mạnh như vậy hay không?

Không một cuộc thám hiểm địa lý nào tại vùng này lại tìm ra một chất phóng xạ như vậy.

Tiếng tăm về Thung lũng Chết ở tỉnh Tứ Xuyên (Trung Quốc) hay còn gọi là thung lũng Tre Đen, cũng không nằm ngoài những hiện tượng bí ẩn. Mùa hè năm 1950, có khoảng 100 người đã đột ngột bị biến mất ở đó và một chiếc máy bay cũng gặp nạn tại khu vực này không rõ lý do.

Con số nạn nhân lớn như vậy lại một lần nữa xảy ra vào năm 1962. Một người đàn ông dẫn đường cho đoàn lữ hành là các nhà địa lý sống sót đã kể lại tai nạn đó như sau: “Ngay khi đoàn thám hiểm bước vào thung lũng, một đám sương mù dày đặc bao vây lấy đoàn người. Người ta nghe thấy những âm thanh rất mơ hồ nhưng không rõ là tiếng gì. Và khi sương mù tan, những âm thanh đó cũng biến mất.”

Các nhà khoa học mới đây đã tổ chức một chuyến thám hiểm đến khu vực bí ẩn ở Tứ Xuyên. Họ nói rằng những vụ việc kỳ kạ đó xảy ra có lẽ là do hơi độc đậm đặc từ những thực vật chết phân hủy và làm người ta nghẹt thở, sau đó mất phương hướng và chết tại những khe đất có rất nhiều trong khu vực. Tuy nhiên, các nhà khoa học khác lại cho rằng nguyên nhân của những cái chết bí ẩn là hoàn toàn có thể nhìn thấy được.

Trên thực tế, các thảm kịch xảy ra ở đó bởi vì một khu vực đất có lực từ cực mạnh nằm trong thung lũng Tre đen. Hiện tượng kỳ lạ này cũng điển hình cho một thung lũng chết khác ở Trung Quốc nằm trong khu vực miền núi thuộc tỉnh Cát Lâm. Vì những lý do không ai biết, các vụ đâm máy bay liên tục xảy ra tại đó cùng với lượng người mất tích ngày càng tăng lên.

Những vụ tai nạn hay xảy ra đến nỗi mà những người đi đào củ sâm, vốn rất quen thuộc với khu vực, cũng lần lượt mất tích một khi họ dám đi vào vùng núi. Cứ vào đến đó, la bàn lại quay lung tung và người ra dễ dàng mất trí nhớ và phương hướng. Những người du hành cùng lạc tại một địa điểm nhưng đều không thể tìm được đường ra. Và thung lũng chết ngày càng lấy đi mạng sống của nhiều người xấu số.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-15370.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 26

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 2:14 pm

Những bức ảnh ma “kinh hãi” nhất


Bóng ma của “bà Brown”(Dân trí) - Nếu nhìn vào những tấm ảnh mọi người sẽ tin ngay rằng có tồn tại bóng ma trong cuộc sống quanh ta. Trong cuộc sống của kỷ nguyên số hiện nay có thể dễ dàng tạo ra những tấm ảnh ma nhờ công nghệ nhưng các kiểu ảnh sau đây là ảnh thực của những điều không thể giải thích.

Bóng ma của “bà Brown”



Bức chân dung “Bà Brown” được xem là tấm ảnh ma nổi tiếng và kinh sợ nhất từ trước đến nay. Bóng ma trong ảnh là bà Dorothy Townshend, vợ của ông Charles Townshend, là tử tước thứ 2 của vùng Raynham, Anh. Ảnh chụp được trong tòa nhà Raynham ở Norfolk, Anh vào đầu những năm 1700. Gia đình Townshend sống trong tòa nhà này từ cách đây 300 năm.



Người ta đồn rằng, bà Dorothy, trước khi cưới ông Charles là tình nhân của Vua Wharton. Tất cả những cô hầu gái của gia đình Townshend không thể sống an toàn dưới tòa nhà Raynham quá 4 đến 20 tiếng. Ông Charles nghi ngờ bà Dorothy là người không chung thủy. Và, mặc dù trên danh nghĩa, bà Dorothy đã chết và được chôn chất từ năm 1726 nhưng mọi người cho rằng nghi lễ đám tang chỉ là giả vờ, họ nói rằng ông Charles đã nhốt vợ trong một góc kín ở trong nhà cho đến khi bà Dorothy u uất đến chết sau vài năm sau đó.



Người ta nói rằng, bóng ma bà Dorothy ám toàn bộ cầu thang của ngôi nhà Raynham. Đầu những năm 1800, Vua George IV, sống trong ngôi nhà này thì nhìn thấy một người phụ nữ mặc bộ quần áo màu nâu đứng bên cạnh giường của ông với khuôn mặt tái nhợt và đầu tóc rối bời. Đến năm 1836, ông Colonel Loftus đến thăm ngôi nhà này nhân ngày lễ Noel, được nhìn thấy bóng ma. Một tuần sau đó, ông này lại nhìn thấy bóng ma mặc bộ quần áo satanh màu nâu. Ông này nói rằng đôi mắt của bà Dorothy đã bị khoét thủng. Một vài năm sau đó, sĩ quan Frederick Marryat và hai người bạn nhìn thấy “bà màu nâu” đi lên xuống cầu thang và cầm trong tay chiếc đèn lồng. ông Marryat kể lại, khi bà lướt qua, bóng ma cười nhếch mép rất hiểm ác với một người đàn ông. Ông Marryat dùng súng bắn vào con ma nhưng viên đạn xuyên qua người của bóng ma này.



Bức ảnh nổi tiếng này được hai nhà nhiếp ảnh Provand and Indre Shira chụp vào tháng 12/1936 và được đăng lần đầu tiên trên tờ Country Life số ngày 16/12/1936. Kể từ lúc đó, bóng ma thường xuyên xuất hiện.



Bóng ma trong ngôi nhà cháy



Ngày 19/11/1995, thị trấn Wem ở vùng Shropshire, Anh bị thiêu cháy trụi. Rất nhiều khách du lịch đến tham quan một ngôi nhà cổ được xây từ năm 1905. Tony O'Rahilly, người dân địa phương, là một trong những người tham quan và chụp ảnh tòa nhà đã sụp đổ bằng ống kính tele 200mm từ bên kia đường. Kỳ lạ là trong ảnh lại xuất hiện một bé gái trong suốt đứng bên cánh cửa chính.






Ông O'Rahilly nộp bức ảnh đó cho Hiệp hội nghiên cứu khoa học bất thường. Sau đó, hiệp hội lại gửi cho Tiến sỹ Vernon Harrison, một chuyên gia nhiếp ảnh, để phân tích về sự huyền bí của nó. TS. Harrison kiểm tra kỹ lưỡng cả ảnh in và phim âm bản. Ông đưa ra kết luận hình ảnh cô bé trong ảnh là có thật.



Nhưng, ai là cô bé trong tấm ảnh vì tòa nhà này đã bị thiêu trụi từ lâu. Năm 1677, lịch sử có ghi lại, hỏa hoạn đã phá hủy rất nhiều ngôi nhà gỗ xung quanh đó. Một bé gái tên là Jane Churm đã vô tình châm lửa đốt cháy ngôi nhà lúc đang chơi cây nến. Mọi người tin rằng, bóng ma của cô bé đã ám vùng này và thỉnh thoảng lại hiện lên khi có khách viếng thăm.



Bóng ma ở nghĩa địa



“Tấm ảnh này đã làm thay đổi suy nghĩ của tôi về ảnh ma”, Terry Ike Clanton, người quản trị website TombstoneArizona.com. Clanton, là một diễn viên, nghệ sỹ và là một nhà thơ. Ông này đã chụp ảnh cho một người bạn ở nghĩa địa Graveyard. Khi in thành ảnh, Clanton không thể tin vào mắt mình nữa. Ở giữa các ngôi mộ, ngay bên phải người bạn anh, là một bóng của người đàn ông gầy còm đội mũ đen. Người đàn ông này có vẻ như bị cụt chân, đang quỳ gối hoặc nhấc bổng người khỏi mặt đất.





“Tôi biết lúc tôi chụp ảnh không có một người nào khác xuất hiện quanh đó”, ông Clanton khăng khăng. Và ông này cho rằng bóng ma ở phía sau bức ảnh đang cầm một con dao. “Con dao được bóng ma cầm ngược lên trời, đầu dao gần sát với cổ áo bên phải của bóng ma”.



Bóng ma bên cầu thang




Rev. Ralph Hardy, một mục sư về hưu, sống ở White Rock, British Columbia, đã chụp bức ảnh nổi tiếng này vào năm 1966. Ông chỉ ý định chụp chiếc cầu thang hình xoắn ốc “Tulip Staircase” trong bảo tàng Queen's House thuộc bảo tàng Hàng hải ở Greenwich, Anh. Lúc được in ra thì có một người đã được liệm đang trèo lên cầu thang từ thanh vịn bằng hai tay.



Các chuyên gia, trong đó có nhiều người làm việc cho hãng nhiếp ảnh Kodak đã kiểm tra phim âm bản và kết luận rằng tấm phim không hề bị hỏng. Trong thời gian này, một số người cùng nhìn và nghe thấy tiếng bước chân khó hiểu ở cầu thang.

--------------------------------------------------------------------------------

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 27

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 2:36 pm

Trên Đại Tây Dương có một vùng nổi tiếng là nguy hiểm. Nguyên nhân nào đã khiến mọi vật biến mất trong Tam giác Bermuda?

Tam giác Bermuda không tồn tại trên bản đồ nào cả. Nó là một tam giác tưởng tượng xác định bởi Bermuda, Florida và Puerto Rico. Vùng nước Đại Tây Dương này là một diện tích 400.000 dặm vuông đầy nguy hiểm. Huyền thoại Tam giác Bermuda bao gồm hơn 1000 sinh mạng và hàng trăm tàu thuyền cùng máy bay đã biến mất trong đường ranh giới đó... tất cả không để lại một dấu vết ! Không có một xác người. Không có một mảnh tàu đắm dạt lên bờ để giải thích sự mất tích. Thậm chí không một vết dầu loang để tạo thành một đầu mối về những con người và những con tàu đã biến mất.

Câu chuyện không chỉ dừng ở đó. Đôi khi các thuyền trưởng hoặc phi công đã báo cáo lại những hiện tượng kỳ quái khi họ đi qua Tam giác Bermuda, như hệ thống điện ngưng làm việc và ánh sáng rọi qua những đám mây có màu xanh nhạt, mặc dù trời sáng trong.

Người đầu tiên thông báo về những sự kiện bất thường trong Tam giác Bermuda là Christopher Columbus. Trong cuộc viễn du đầu tiên, khi đoàn tàu của ông đi qua một vùng biển lặng thì Columbus bất ngờ trông thấy một cột lửa nổ tung đổ từ trên trời xuống. Các la bàn trên tàu của ông đột ngột quay ngược lại chỉ theo hướng đối lập với hướng trước đây. Huyền thoại về Tam giác Bermuda tiếp tục phát triển cho đến thế kỷ 20. Lấy ví dụ về trường hợp tàu Carol A.Deenng năm 1921. Con tàu lặng lẽ trôi nổi đến cảng South Carolina, và khi công nhân bến cảng leo...lên tàu, họ phát hiện ra boong tàu trống rỗng. Không một bóng người. Nhưng một bữa ăn nóng đầy đủ vẫn còn đặt trên bếp trong khoang tàu.

Sau đó là tai nạn của Phi đội 19. Đó là mã hiệu của đội bay Hải quân gồm năm phi cơ thả bom đã mất tích trong Tam giác Bermuda tháng 12 năm 1945. Đội bay đang thi hành nhiệm vụ tuần tiễu hàng ngày sau khi rời khỏi Fort Lauderdale, Florida. Một giờ sau khi cất cánh, họ nhận được báo cáo một phi công mất tích. Một vài thông điệp nữa được gửi về và... không còn gì nữa ! Một máy bay khổng lồ chở một đội cấp cứu gồm 13 người cất cánh bay theo lộ trình của Phi đội 19. Khi chiếc máy bay cấp cứu đến gần vị trí cuối cùng của Phi đội 19, cả chiếc máy bay cứu trợ đó cũng biến mất... và không nghe thấy gì hết !

Những điều này thật quái gở. Có lời giải thích nào khả dĩ chăng ? Sau đây là một số thuyết đã được đưa ra :

* Có thể một nền văn minh tiên tiến của những sinh vật tương tự con người sống dưới đáy biển. Do bị đe dọa bởi sự ô nhiễm của nước biển, họ đã nổi lên và bắn phá máy bay và tàu thuyền. Có lẽ họ đã sử dụng một loại vũ khí không để lại dấu vết trên radar của con người.

* Những đĩa bay do người ngoài hành tinh điều khiển đã phá hoại tàu thuyền và máy bay. Người ta thường nhận được các báo cáo về UFO (vật thể bay không xác định) trong vùng biển Đại Tây Dương này. Có thể các đĩa bay đã bắt cóc các máy bay và người trên tàu để đem về một thiên hà nào đó cách xa hàng triệu dặm.

* Có thể các rối loạn điện từ đã làm các vật thể biến mất. Các vụ nổ trên bề mặt Mặt trời đã phát ra các sóng năng lượng tới Trái đất. Các hạt vũ trụ này không chỉ tác động lên não của con người mà cả các vật thể vật lý khác. Các hạt nhân của nguyên tử bị nổ vỡ, và khi đó vật thể trở nên vô hình.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-16339.html
http://www.doomsdayguide.org/images/bermudatriangle.gif
Tất cả các thuyết ấy đều rất thú vị, nhưng Laurence Kusche, một quản thủ thư viện đã bỏ ra 6 tháng để kiểm tra lại mọi câu chuyện về Tam giác Bermuda, cho rằng huyền thoại về vùng biển này là một trò đồn đại vớ vẩn. Ông ta nói rằng mọi tai nạn đều có thể giải thích được. Ví dụ, bí ẩn trong trường hợp của Columbus chỉ là một ngôi sao băng, vì một ngôi sao băng sáng lóe lên trên bầu trời có thể bị nhìn lầm thành một cột lửa. Nhưng cái gì đã khiến cho la bàn chỉ sai hướng ? Kusche nói rằng các biến đổi từ trường rất mạnh trong vùng biển Đại Tây Dương đó thường gây ra sự sai lệch của kim la bàn.

Còn về con tàu hoang trôi dạt ? Kusche cho rằng thủy thủ đoàn của tàu Carro A.Deering đã lấy hành lý và vội vã rời tàu. Nhưng ông đã không nói tại sao họ phải làm như vậy.

Dĩ nhiên, vẫn còn trường hợp kỳ lạ của Phi đội 19. Kusche nói rằng đội bay chưa có kinh nghiệm, nên đã lạc đường và hết nhiên liệu. Mảng vỡ của các máy bay này có lẽ đã chìm và bị vùi lấp. Nhưng còn chiếc máy bay cứu trợ ? Kusche tin rằng chiếc máy bay lớn này có chứa hóa chất gây nổ trong khoang. Một ai đó đã châm một que diêm và máy bay bị nổ tung. Ông nói rằng rất nhiều người đã thấy một điểm sáng lóa trên trời vào khoảng thời gian chiếc máy bay biến mất.

trời mới giải thích nổi chuyện này

http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-16339.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 28

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 2:44 pm

Những người cá cuối cùng ở Nhật Bản
http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/mermaid10-0806.jpg
Xác ướp người cá tại đền Karukayado.
(Dân trí) - Tưởng rằng chỉ có trong truyền thuyết, nhưng ít ai ngờ, xác ướp của những sinh vật nửa người nửa cá vẫn còn lẩn khuất đâu đó trong nhiều đền thờ, miếu mạo cổ kính của đất nước mặt trời mọc.


Người cá là một trong số ít những biểu trưng của sự giàu sang, phú quý, sức khỏe… được người dân Nhật Bản tôn sùng. Trở về thành cổ Edo của thế kỷ 18 -19 (cố đô Tokyo hiện nay), có thể thấy hình ảnh người cá là vật thờ không thể thiếu trong các lễ hội misemono.



Thậm chí cả trong các lễ hội ở châu Âu và châu Mỹ những năm 1800, theo lịch sử còn ghi lại, người cá đã sớm trở thành tâm điểm thu hút của đông đảo dân chúng hiếu kỳ.



http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/mermaid1-0806.jpg

Nổi tiếng nhất thời bấy giờ là người cá Barnum’s Feejee, được cho là “tác phẩm nhân tạo” của một ngư dân Nhật Bản vào khoảng năm 1810. Bàn tay nghệ nhân này đã khéo léo lắp ghép đầu và nửa thân trên của khỉ vào khúc đuôi của 1 con cá cùng kích cỡ, tạo nên 1 “mỹ nhân ngư” có thật và hoàn chỉnh.

http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/mermaid2-0806.jpg

Người ta cho rằng, nhiều đền chùa cổ kính của Nhật Bản vẫn còn bảo quản và cất giấu xác ướp của người cá đến tận ngày nay.

http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/mermaid3-0806.jpg
Bức ảnh trên được chụp tại chùa Zuiryuji ở Osaka. Theo đồn thổi, mỹ nhân ngư này là món quà của 1 thương gia vùng Sakai tặng riêng cho sư trụ trì vào năm 1682. Ngoài ra, ngôi chùa cổ này còn lưu giữ xác ướp của 1 kappa (truyền thuyết kể rằng sinh vật này có mình vượn, mỏ ếch, chân tay giống rùa) và 1 con rồng nhỏ.

http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/mermaid4-0806.jpg
Một xác ướp khác hiện đang được bảo tồn tại đền Myouchi, thuộc thành phố Kashiwazaki, tỉnh Niigata.
http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/mermaid5-0806.jpg
Với độ dài khoảng 30 cm, người cá này có một cử chỉ… chưa ai giải thích nổi: hai tay chống lên ôm lấy cằm. (Có vẻ như đây là tư thế thường gặp ở các xác ướp người cá).

Vị sư trụ trì thường cất giữ “bảo bối” của ngôi đền trong 1 hộp gỗ nhỏ, hiếm ai có cơ may chiêm ngưỡng tận mắt trừ khi là khách quý.

Tiếp theo là người cá tại đền Karukayado, ngoại ô thành phố Hashimoto thuộc tỉnh Wakayama.



Dài 50cm, miệng há rộng để lộ ra ít ỏi mấy chiếc răng nhọn hoắt còn sót lại, hai tay cũng giơ cao ôm má. Phần đuôi vẫn nguyên dấu tích của vẩy cá, còn trên ngực thì hiển hiện rõ nét “di chỉ” của 2 núm vú.


Trong tấm ảnh trên, phía bên trái là bức hình chụp mỹ nhân ngư cao tuổi nhất, có kích cỡ nhất còn sót lại ở Nhật Bản. Với 1.400 năm tuổi, dài 170 cm, hiện người cá này là vật linh của môn phái Shinto, tụ hội ở Fujinomiya dưới chân núi Phú Sĩ.

http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/mermaid7-0806.jpg

Mỹ nhân ngư Shinto có chiếc đầu hói và lớn bất thường. Mắt và miệng há rộng, tay có màng như tay ếch và móng vuốt sắc nhọn, đuôi dài khoảng 20 cm. Cấu trúc xương ở nửa thân dưới giống hệt xương cá, tuy nhiên không rõ nửa thân trên có xương hay không. Đáng tiếc, cho đến nay mỹ nhân ngư đã bị sâu mọt đục ruỗng khá nhiều.

Thêm một điều thú vị, một trong những sáng lập viên đầu tiên của trường ĐH danh tiếng Nagoya, một trong những người tiên phong đưa thuốc Tây vào Nhật Bản, người phát minh ra vắc xin bệnh đậu mùa - ngài Keisuke Ito (1803 - 1901) - đồng thời cũng là người nổi tiếng với những bức họa người cá đẹp nhất. Chiêm ngưỡng một số tác phẩm của ông còn lưu lại, người ta có thể cảm nhận sự hiện diện của người cá chân thực đến độ nào.


Thùy Vân

Tổng hợp

http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-19298.html

Xin lỗi nhé, có mấy cái hình không up được, phải để link thui

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 29

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 2:45 pm

Cô gái Việt nhìn bằng "con mắt thứ ba"

Khoa học đã tốn không ít giấy mực về hiện tượng "con mắt thứ ba", tức là khả năng nhìn thấy không dùng đôi mắt thường. Ở Việt Nam có một cô gái như thế, nhìn được cả bằng trán, mũi và thái dương, đã được khẳng định qua hàng chục thí nghiệm của các nhà khoa học.

Hơn chục năm qua, ông Tuệ Đức, Tổng giám đốc Liên hiệp Khoa học tin học ứng dụng Việt Nam và các thành viên đã thực hiện hàng nghìn thí nghiệm nghiên cứu những khả năng đặc biệt của con người. Tổng kết của họ là có đến 98-99% những người tự nêu ra khả năng "đặc biệt" là lừa bịp. Như vậy, 1-2% còn lại, dù vô cùng nhỏ bé, còn phải nghiên cứu nhiều, vẫn tiếp tục gây thắc mắc cho các nhà khoa học. Có nhiều chuyện kỳ lạ như có người nhìn thấy linh hồn, nhìn thấy quá khứ, nói chuyện với người âm... song các nhà nghiên cứu chưa dám công bố.

Gần đây nhất là một cô gái có thể đọc được chữ, nhìn thấy mọi vật bằng trán, mũi và thái dương, người đặc biệt nhất mà ông Đức từng gặp, vì vậy ông quyết tâm nghiên cứu kỹ càng trước khi công bố. Cách đây không lâu, nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải khi trả lời phỏng vấn truyền hình cũng nhắc đến cô gái có khả năng kỳ lạ trên, song nhất định không tiết lộ thông tin cụ thể.

Mới đây, tại văn phòng làm việc của ông Đức, các nhà khoa học từ hai cơ quan chuyên nghiên cứu hiện tượng lạ, khả năng đặc biệt của con người là Liên hiệp Khoa học tin học ứng dụng và Trung tâm Bảo trợ khoa học kỹ thuật truyền thông đã có có mặt để chứng kiến khả năng của cô gái này. Cùng với họ là một số nhà khoa học của Viện Khoa học hình sự, Bộ Công an. Đây là lần tập hợp đầy đủ nhất của các nhà khoa học.

Cô gái, được gọi là A, không có vẻ ngoài đặc biệt. Chị ngoài 30 tuổi, trông chất phác và bình thường như những cô gái vùng quê khác.

Phương án thực hiện thí nghiệm được vạch sẵn từng bước, qua mỗi bước, khả năng của chị A sẽ được bộc lộ và những toan tính, chuyện bịp bợm nếu có cũng dễ dàng lật tẩy.

Đầu tiên, ông Đức yêu cầu chị A nhắm mắt lại. Trước sự chứng kiến của mọi người, một nhà khoa học cầm tờ Chuyên đề An Ninh thế giới vừa được mang đến tiến về phía chị. Tờ báo được giơ lên trước mặt chị A, và chị cũng ngước mặt lên theo như thể nhìn thấy mọi hành động của nhà khoa học.

Để hóa giải nghi ngờ của mọi người khi một số đặt câu hỏi: "Liệu chị A có nhìn theo kiểu ti hí không?", ông Tuệ Đức dùng mẩu băng dính đen dán hai mắt chị lại. Với mẩu băng dính này, chị A cố mở thế nào hai mí mắt cũng không nhích lên được. Tuy nhiên, khuôn mặt chị vẫn thanh thản, chị đọc vanh vách hết trang này đến trang kia của tờ báo như bất cứ người bình thường nào. Đây là tờ báo vừa phát hành buổi sáng nên nhiều khả năng chị A chưa được đọc lần nào chứ đừng nói đến chuyện đã thuộc lòng. Ngoài ra, bất kỳ một loại tài liệu nào đưa ra trước đôi mắt dán chặt băng dính kia chị vẫn đọc rất trôi chảy.

Để loại bỏ khả năng đôi mắt chị A đặc biệt đến nỗi nhìn xuyên thấu lớp mi và băng dính mỏng, các nhà khoa học tiếp tục dùng tờ tạp chí để che mắt chị, rồi sau đó là cả cuốn sách dày hơn 10 cm, nhưng chị vẫn đọc làu làu như không có gì xảy ra. Lạ lùng hơn, chị ngước mắt lên tường nhà đọc chính xác con số chỉ từng giây, từng phút trong chiếc đồng hồ treo tường; chỉ tay miêu tả hình dáng, màu quần áo từng giáo sư, tiến sĩ và các nhà khoa học đang đứng ngồi khắp phòng khiến mọi người hết sức ngạc nhiên. Một người còn cẩn thận dùng tay mình bịt mắt chị, rồi hỏi vật gì xung quanh, chị vẫn nói đúng. Ngay cả nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải từng mất mấy ngày để sáng chế ra chiếc kính đen ngòm, dày cộp, ôm kín mắt chị A, song ông ngồi quan sát chị cả ngày, chị vẫn đeo kính và làm việc bình thường, xem TV, đọc sách. Người khác đeo chiếc kính ấy sẽ chỉ thấy bóng tối đen kịt.

Để tìm ra vị trí con mắt thứ ba của chị, các nhà khoa học che kín cả khuôn mặt chị lại. Lúc này, dù cố gắng thế nào chị cũng không thấy gì nữa. Như vậy, dù "con mắt thứ ba" của chị nằm ở đâu trên mặt thì nó cũng đã bị che khuất.

Ông Tuệ Đức từ từ kéo dần vật che mặt từ phía đỉnh đầu xuống dưới cằm. Khi vật che hở phần trán, điểm giữa hai lông mày thì chị nhìn lại được. Chị A cũng khẳng định mình nhìn được là nhờ "con mắt" ở trán, phía trên sống mũi, điểm giữa hai lông mày. Chị nhận thấy có một luồng ánh sáng chiếu từ trán ra và thu nhận được những hình ảnh trước mắt như một chiếc máy quay phim vậy.

Ông Tuệ Đức và các thành viên khác tiếp tục bịt khắp mặt của chị A lại và chỉ để hở một điểm nhỏ ở mũi theo yêu cầu của chị. Thật ngoài sức tưởng tượng khi chị có thể nhìn thấy mọi vật và đọc được mọi loại sách báo bằng mũi. Các nhà khoa học lại che mũi và để hở một bên thái dương. Lần này, thái dương của chị cũng có "mắt". Che thái dương bên trái, chị đọc bằng thái dương phải và ngược lại. Theo lời kể của chị A và ông Đức, người đã 4 năm miệt mài tìm hiểu hiện tượng này, chị A không những có "con mắt thứ ba" mà còn điều khiển được từ suy nghĩ xem con mắt sẽ phát huy tác dụng ở trán, mũi, hay thái dương. Do vậy, dù có bịt cả hai mắt, che cả mặt, song chỉ cần hở ra một trong 4 điểm trên khuôn mặt là chị vẫn nổ xe máy phóng vù vù trên đường đông người qua lại. Điều này ông Tuệ Đức cũng đã làm thí nghiệm. Chính chị A, trong hoàn cảnh bịt mắt đã chở ông Đức dọc đường làng, vượt qua các chướng ngại vật do các nhà khoa học sắp xếp.

Theo ông Đức, cách đây 4 năm khi ông bắt đầu nghiên cứu chị A thì thỉnh thoảng chị mới bộc lộ khả năng này. Mỗi lần đó, gia đình lại gọi ông đến làm thí nghiệm. Thời gian gần đây, "con mắt thứ ba" của chị ổn định hơn và có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào.

Khả năng đặc biệt của chị A, theo lý giải bước đầu của các nhà khoa học có thể là do một ngoại lực hoặc nội lực nào đó đã vô tình đánh thức một cơ quan bí ẩn của não bộ mà chúng ta chưa biết.

Chị A không hề tập thiền hay yoga và theo chị và gia đình thì chị cũng chẳng có tiền sử bệnh tật hay bị một chấn thương nào. Chị sinh ra trong một gia đình làm nghề nông ở Hải Phòng, đã lấy chồng, có con và hiện sống với chồng ở Lương Sơn, Hòa Bình. Chị cho biết cách đây 5 năm, một ngày tự nhiên chị thấy có một luồng sáng từ trán chiếu ra và chị cảm nhận được những hình ảnh mờ nhạt qua luồng sáng đó. Sợ hãi quá, chị dùng băng dính đen dính "con mắt" ở trán đó lại, nhưng rồi bằng sự điều khiển qua ý nghĩ, chị lại thấy có luồng sáng phát ra từ mũi. Chị dán ở mũi thì lại nhìn được bằng thái dương. Chị và gia đình quá sợ hãi không biết nguyên nhân vì sao. Thế rồi một người mách chị đến Liên hiệp Khoa học tin học ứng dụng, nơi các nhà khoa học chuyên nghiên cứu các hiện tượng đặc biệt. Từ đó chị được các nhà khoa học quan tâm, làm rất nhiều thí nghiệm và đặc biệt, mỗi ngày chị nhìn thấy mọi vật bằng "con mắt thứ ba" rõ hơn, và giờ đây, nó đã nhìn được mọi vật rõ ràng như mắt thường.

Khoa Học
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-19538.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 30

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 2:49 pm

Phát hiện tàu ma trong hải phận Italy

Con tàu bí ẩn tìm thấy tại Italy. (Ảnh: Pravda)

Một con tàu ma mới được tìm thấy gần bờ biển thuộc lãnh hải Italy. Tuần tra bờ biển ghi nhận đó là một con tàu 2 cột buồm, dài 22 mét, lang thang gần khu nghỉ dưỡng Porto Rotondo, không hề có dấu hiệu sự sống.


Tàu không ghi tên cũng như không mang lá cờ nào. Trên tàu cũng không hề có thuỷ thủ hay bất kỳ dấu hiệu nào khác của sự sống. Các hãng tin Italy cho biết những con tàu thuộc loại này chưa hề được đăng ký ở đâu trên đảo Sardinia (phía tây Italy). Ngoài ra, chưa ai từng nhìn thấy một thứ như vậy trên toàn đất nước này.

Sau khi tìm kiếm trên cabin tàu, người ta đã tìm thấy những bản đồ tiếng Pháp về biển Bắc Phi, một lá cờ của Luxemburg, thức ăn thừa nấu theo kiểu Ai Cập và một mảnh gỗ trên đó ghi "Bel' Amica", có nghĩa là "Bạn đẹp".

Hình dáng con tàu cho thấy nó rất cũ kỹ, nhưng dường như vẫn đang ở trong tình trạng tốt. Tuy nhiên, không có bằng chứng cho thấy có ai đó đã cố gắng tu sửa con tàu này.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-19539.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 31

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 2:54 pm

Những tiếng gọi bí ẩn

Một phụ nữ bước vào cửa hiệu, khi cô đang đi quanh góc nhà thì chợt nghe một giọng nói gọi tên cô 2 lần. Cô chạy lên phía trước nhưng không thấy ai, và lúc đó vang lên những tiếng ầm ầm. Cô quay trở lại góc nhà, nơi vừa đi qua thì thấy chiếc cột nhà đổ nằm đó và chao đèn trên bàn vỡ tan từng mảnh.

Thì ra đã có một chiếc thùng phuy lăn từ trên xe tải xuống và làm đổ chiếc cột nhà. Cô đã thoát hiểm nhờ tiếng gọi bí ẩn.

"Con người ta không hiếm khi nghe thấy một giọng nói nào đó như được cất lên từ bên ngoài. Và dù cố gắng tìm kiếm nơi phát ra giọng nói, họ cũng không thấy ai", ông Igor Vinokurov, chủ tịch Ban nghiên cứu những hiện tượng khó lý giải của Nga nói.

Một câu chuyện khác ông ghi nhận được ở Nga như sau. Sau khi người mẹ qua đời được 2 tuần, cậu bé 13 tuổi tên là Alecxey đã sống ở nhà người bà con. Một thời gian sau, cậu trở về nhà mình, trong nhà không có ai cả. Cậu định bụng chuẩn bị bữa ăn. Tủ lạnh đặt ở gần cầu thang ngoài. Thế nhưng khi cậu đưa tay nắm cửa thì từ đâu có tiếng gọi vang lên, đúng là giọng nói nhẹ nhàng của mẹ đang gọi cậu. "Vâng, mẹ ơi", cậu bé đáp rồi chạy bổ vào phòng bà và chỉ thấy chiếc giường trống trơn nên đứng sững lại. Sau đó, cậu trở lại nhà bếp mà trống ngực đập thình thịch, rồi cậu quay lại cửa ở cầu thang thì tiếng kêu thảng thốt của người mẹ lại vang lên. Cậu bé không nhớ là đã trở lại phòng mẹ thế nào nữa. Ngay lúc đó bà hàng xóm sang và nói rằng, người ta đã phá bỏ hoàn toàn chiếc cầu thang này rồi vì nó bị lung lay. Cậu bé đã thoát khỏi nguy hiểm chết người.

Trong số những hiện tượng về giọng nói bí ẩn, đôi khi đó là thông báo cụ thể về sự kiện sắp tới mà nguồn tin lại là giọng nói phát ra từ TV hoặc radio.

Vào lúc gần trưa, một phụ nữ trẻ người Anh đang xem TV, trên màn hình vang lên lời thông báo về vụ nổ ở Fliksboro đã làm cho vài người bị chết. Không lâu sau đó, bạn bè của cô đến chơi và cô kể về tin này. Đến tối, họ xem phóng sự truyền từ nơi xảy ra tai nạn và kinh ngạc khi nghe thông báo tai nạn xảy ra vào buổi chiều. Quả thật, vụ nổ ở nhà máy hoá chất đã xảy ra vào lúc 16h35'. Các công trình của nhà máy hoàn toàn bị phá huỷ, khu dân cư, cửa hiệu và các xí nghiệp lân cận đều bị thiệt hại. Đã có 28 người bị chết, hàng trăm người bị thương và không hề có một tin tức nào được báo cáo vào lúc người phụ nữ nghe được thông báo cả.

Một người dân ở Xamara là V.Grigoriev đã ở trong gara của mình suốt cả ngày. Vào lúc gần 1 giờ trưa thì radio thông báo về một tai nạn ôtô mà nạn nhân là một linh mục. Một chiếc xe của bưu điện đã đâm vào ông ta. Đến tối thì thông báo này được nhắc lại 2 lần. Ngày hôm sau Grigoriev đi đến nhà nghỉ và mãi đến chiều tối mới về, cả ngày anh không đọc báo, nghe đài hay xem TV. Khi đi xe taxi, người tài xế kể lại hôm qua anh ta chứng kiến vụ đụng độ đó. Theo lời anh thì sự việc xảy ra vào lúc 11 giờ đêm hôm trước. Grigoriev đã gọi điện đến đài phát thanh để hỏi về trường hợp này. Hoá ra, tin tức chỉ được phát vào lúc nửa đêm và phát lại vào buổi sáng.

Theo các chuyên gia về thần giao cách cảm, những ảo ảnh về thính giác không phải lúc nào cũng là chứng hoang tưởng. Những giọng nói đoán định trước nguy cơ của hiểm họa sắp xảy ra có thể không phải là giọng nói của người quen, nhưng cũng có thể là của những người bà con hoặc người quen đã chết. Nếu như giọng nói là của người còn sống thì điều đó thường đến vào lúc mà người nghe đang ở trạng thái không tốt về thể chất hoặc cảm xúc - có thể là do bệnh tật, sự sợ hãi hay ước muốn được gặp ai đó. Đôi khi nó là tiềm thức và bên tai ta vang lên một cái tên như thể là lời kêu gọi sự giúp đỡ hoặc là sự cảm thông.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-19542.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 32

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 5:27 pm

Đấu giá sinh vật huyền thoại Chupa Cabre

http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/Chupa1-0806.jpg


Những đồn đại hư thực xung quanh quái vật hút máu còn chưa kịp làm sáng tỏ thì mới đây, lại thêm bằng chứng xem ra rất thuyết phục về sự tồn tại của Chupa Cabre: 1 công dân Canada công khai rao bán xác ướp Chupa với mời chào hấp dẫn “trăm nghe không bằng một thấy”.

“Như bạn nhìn thấy trong ảnh, đây là xác ướp của quái vật huyền thoại Chupa Cabre. Sinh vật hút máu có hình dạng giống người ngoài hành tinh này đã chung sống cùng gia đình tôi suốt 25 năm qua. Hiện tại, nó chỉ còn là 1 cái xác khô, dài khoảng 40 cm” - trích lời quảng cáo trên trang web eBay.



Người chủ sở hữu quái vật- một công dân vùng Scarborough, Ontario, Canada - quả quyết: đây hoàn toàn không phải là 1 trò đùa hay trò lừa đảo. Sinh vật này có thật 100%, không phải là sản phẩm tự tạo. Do đó, khuyến khích người mua là viện bảo tàng hay người sưu tập có niềm đam mê thực sự.

Giá khởi điểm cho xác ướp Chupa là 4.999 USD, được tặng kèm lồng kính.

Mức độ tin cậy của lời mời chào này đến đâu? Câu trả lời sẽ nhanh chóng được dân tình hiếu kì làm rõ.



Xác ướp (được cho là) quái vật Chupa của 1 gia đình Canada


http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/Chupa2-0806.jpg
Xác khô dài gần 40 cm


http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/Chupa4-0806.jpg
Hình ảnh Chupa trong truyền thuyết

--------------------------------------------------------------------------------

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 33

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 5:30 pm

Tháng 3 năm 1912,một công ty vận tải biển Anh quốc đầu tư đóng một con tàu khách to lớn nhất thế giới lúc bấy giờ, tàu Titanic. Tàu này có trọng tải 46.328 tấn, là tàu khách duy nhất trên thế giới bấy giờ có tải trọng vượt quá 4 vạn tận Tàu dài 159m, chổ rộng nhất 28m. Phần lái tàu nặng 100 tấn, tất cả có 3 chân vịt, cái giữa nặng nhất-22tấn.
Trong tàu có lỗ buồng dự phòng nước, được tạo bởi những phòng kịn Những phòng đó có thể dùng mmáy chạy điện hoặc sức người để giãm đến mức thấp nhất độ nguy hiểm khi bị rò nước. Nói cách khác, trong 16 buồng đó nếu ngập nước vài phòng thì con tàu vẫn vô sự.
Tàu Titanic vượt xa tiêu chuẩn quốc tế về mức độ sang trọng của vũ trường, quầy bar,... Các thiết bị đều thuộc loại xa xỉ nhất. Trong khoang hành khách có những đèn chùm sang trọng, sàn phòng trải bằng thảm đó Apganistan dày, bằng len thật. Ngay cả trần phòng cũng khiến cho người ta không thể rời mắt vì những bức trang trí thanh thoát, nhã đạm. Khách có thể ngồi bất cứ chỗ nào, ngẩng đầu lên, thời gian rất lâu cũng vẫn thoải mái trong tư thế đó. Tàu Titanic đúng là một cung điện ngọc trên biển.
Tàu chạy từ Anh sang New-York, thời gian dự định là 7 ngày,trên tàu có tất cả 2208 hành khách lẫn thuyền viện
Tàu xuất phát từ Anh đã sang ngày thứ 5, tức 14/4, tàu vẫn hành trình với tốc độ cao, 23 hải lý một giờ. trên Đại Tây Dương, lúc 11h40' đêm, bỗng tàu bị va vào tảng băng trôi, phát ra một tiếng kêu ghê rợn, tiếp đó, toàn thân tàu lắc lư mạnh, nước trong xô chậu té ra sàn tàu. Tiếng kích vỡ pha lẫn tiếng người kêu cứu thảm thếit, trên tàu bao trùm một nỗi kinh hoàng. Dọc hành lang , trên boong tàu, hành khách chen chúc nhau tìm đường tháo thận, trên tàu trở nên hỗn loạn.
0h15' đêm, tàu phát tính hiệu SOS, đến 0h45', sau khi tín hiệu phát đị xuồng cứu hộ được thả xuống. Hành khách phát điên tranh nhau xuồng cứu hô. Nhưng mật ít mà ruồi lại nhiều, chỉ có 20 chiếc tàu cứu sinh, thế là đàn ông quyết định nhường cho phụ nữ và trẻ em, còn họ thì tự nguyện ở lại trên tàu. Thuyền trưởng smith cũng ở trên tàu cùng những người đàn ông khác.
2h20', con tàu tự xưng là tàu không chìm đã đem theo 1513 người chôm xuống đáy đại dương. Lúc tàu chìm, mặt biển cuộn thành dòng xoáy lớn, nhưng chỉ một lát sau thì biến mất như chưa từng xảy ra bất cứ việ gì. Chỉ có 695 người được cứu sống, một con số chỉ chiếm 1\3 số người trên tàu
Trên thực tế, trước lúc tàu Titanic chịm đã có nhiều tiên đoán vụ chiềm tàu xảy ra.
Lúc đó, một nhà buôn nổi tiếng của Anh, ngài John, vì một thương vụ phải đi Mỹ, khó khăn lắm mới tìm mua được một vé tàu Titanic, đó là việc của ngày 23/3/1912. Khi đó chuyến khởi hành đầu tiên của tàu Titanic đã làm xao động trong xã hội, kiếm được một vé tàu thật không dễ chút nào.
Nhưng trước khi khởi hành 10 ngày, John đã 2 đêm liền gặp cùng một cơn ác mộng. Ông mơ thấy tàu Titanic bị chìm xuống biển. Rất nhiều trẻ em và người lớn bị vứt ra biển. Ông bị giấc mơ ám ảnh riết, cảm thấy không yên tâm cuối cùng đã hủy bỏ chuyến đi.
Mục sư Morgan ở thành phố Viniper Canađa cũng mơ thấy ác mộng một tàu lớn đang chìm xuống biển.
Chiều hôm xảy ra tai nạn, mục sư Morgan đã suy nghĩ rất nhiều về nội dung buổi chiều tối, lúc quá mệt đã ngủ thiếp đi. Ông mơ thấy một cảnh tượng đáng sợ, một chiếc tàu khổng lồ đang đi trên biển bỗng nhiên trời tối sập, sương mù dày đặc, trong sương mù chiếc tàu va vào núi băng. Trên boong tàu đầy những người gào thét kêu cứu. Cuối cùng chiếc tàu khổng lồ đó ngả nghiêng rồi chìm xuống biển.
Sau khi tàu Titanic chìm, toàn thế giới xôn xao, đã đủ các lời tiên đoán được đưa ra. Trong đó nổi tiếng nhất là lời nguyền của xác ướp Ai Cập.
Vào trước sau năm 1900, các nhà khảo cổ khai quật một mộ cổ Ai Cập, phát hiện thấy một quan tài đá. Trên quan tài có khắc lời nguyền như sau: "Tất cả những người đụng phải quan tài này sẽ gặp nạn" Nhưng những nhà khảo cổ nhiệt tình không để ý đến những lời nguyền đó, vẫn cứ mở nắp quan tài. Trong áo quan có xác ướp cổ ngàn năm tuổi vẫn nằm đó.
Lúc bấy giờ xác ướp và quan tài đều được chuyển sang Anh quốc được đưa vào viện bảo tàng cho dân chúng xem. Nhưng chẳng bao lâu thì nhà khảo cổ này chết một cách không rõ ràng. Về sau các nhà khảo cổ từng tham gia vụ đó đều lần lượt chết một cách mờ ám. Thế là bảo tàng quyết định rời quan tài và xác ướp đến chỗ dân chúng không nhìn thấy để tránh những người tham quan tò mò muốn xem.
Sau 10 năm một nhà kinh doanh giàu có người Mỹ đã đề nghị viện bảo tàng bán cho ông cả quan tài đá và xác ướp. Ông đã được toại nguyện. Khi vận chuyển chúng về Mỹ thì vừa may gặp tàu Titanic chạy chuyến đầu tiên. thế là ông đưa xác ướp và quan tài đá lên tàu sau khi chạy vạy mua được tấm vé. Nhưng lúc đó không ai chú ý tới, cuối cùng lời nguyền khắc trên quan tài đá, tất cả những người gặp phải quan tài đá đều gặp nạn, không ai ngờ nạn đó là bị nước biển nhấn chìm.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-19551.html


Được sửa bởi ngày Thu Jan 17, 2008 5:38 pm; sửa lần 1.

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 34

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 5:37 pm

Oliver được gã chủ gánh xiếc Frank Burger mua lại của dân bản địa Zaire (hiện nay là nước Cộng hòa dân chủ Côngô) từ hồi còn bé tí. Không những không thuần phục nổi để biểu diễn, “con tinh tinh” càng lớn càng tỏ ra có cảm tình đặc biệt với bà chủ Julia. Điều này làm Burger cáu tiết và hắn quyết định bán phắt cho Michael Miller với giá 10.000 USD. Đó là năm 1976, cũng là thời điểm đánh dấu bước ngoặt cuộc đời của sinh vật nửa người nửa tinh tinh Oliver.



Ngay lập tức, hình ảnh của “người vượn” kỳ lạ chiếm trọn các trang báo, tạp chí nước Mỹ và trở thành tâm điểm bàn tán của người dân New York. Oliver khác xa bầy đàn tinh tinh không chỉ ở cách cư xử “lịch thiệp” hơn hẳn một bậc, mà những đặc điểm sinh lý trên cơ thể cũng chứng minh rõ ràng nó thuộc đẳng cấp cao hơn.



Ngoài bộ lông dày rậm, đen kịt và màu da đỏ nâu đặc trưng khiến người ta dễ tưởng nhầm là vượn người, Oliver lại có một cái đầu nhẵn thín, hộp sọ nhỏ và trán dô (thông thường đầu tinh tinh bao giờ cũng rậm rạp lông tóc, sọ to và trán phẳng hơn nhiều). Hơn nữa, hàm dưới của Oliver không ngoác rộng và trề xuống (do đó khi ngáp trông cũng giống người hơn), tai nhọn (chứ không tròn ủng), thậm chí đôi chỗ trên mặt còn có... tàn nhang. Và quan trọng hơn cả, ở Oliver không hề có mùi hôi đặc trưng của loài thú rừng.



Còn có đồn đại rằng, giữa những năm 1970 đích thân Miller đã đưa Oliver sang Nhật Bản để làm xét nghiệm máu. Tại đây các nhà khoa học phát hiện ra anh chàng nửa người nửa vượn này có 47 nhiễm sắc thể - hơn người một và kém tinh tinh một. Và thế là lại dấy lên những phỏng đoán ác độc, phải chăng Oliver là đứa con bị hắt hủi của một cặp bố người mẹ tinh tinh (hoặc ngược lại)?



Giữa thập kỷ 70 và 80 của thế kỷ 20, Oliver gần như biến mất khỏi các trang báo và là nạn nhân của hàng loạt các cuộc đổi chác sang tay. Năm 1977, Michael Miller bán Oliver cho Ralph Helfer - giám đốc công viên Enchanted Village. Năm 1982, sau khi công viên này đóng cửa, Oliver được chuyển tới Trung tâm huấn luyện động vật hoang dã ở Riverside, California, để rồi 3 năm sau được sang tên cho ông chủ cuối cùng là Bill Rivers.




Năm 1989, Bill Rivers bán Oliver cho Buckshire - một phòng thí nghiệm ở Pennsylvania chuyên cho thuê động vật phục vụ mục đích nghiên cứu khoa học. May mắn, Oliver chưa phải làm nạn nhân cho bất kỳ cuộc thử nghiệm nào, tuy nhiên 7 năm ròng rã sống trong chiếc chuồng 2,1 x 1,5m đã khiến cơ bắp anh chàng này teo nhão và xương cốt ngày càng lập cập.



Rốt cuộc đến năm 1996, đời sống ngục tù của Oliver cũng đến lúc hạ màn. Người vượn nổi tiếng một thời được đưa về Khu bảo tồn động vật hoang dã Boerne tại hạt Hill, bang Texas. Chính lúc này, giám đốc khu bảo tồn Wally Swett quyết tâm vén bức màn bí mật về số phận mơ hồ của người vượn Oliver.



Mùa thu năm 1996, Swett yêu cầu tiến sĩ David Ledbetter - nhà nghiên cứu di truyền học thuộc trường ĐH Chicago tiến hành làm xét nghiệm nhiễm sắc thể cho Oliver. Kết quả cho thấy, Oliver có 48 nhiễm sắc thể, chứ không phải 47 như lời đồn đại. Điều này chứng tỏ, đến 90% Oliver có nguồn gốc là tinh tinh.



Để khẳng định chính xác thân thế nhân vật nhiều truyền thuyết, Swett đã cho gọi đích thân chuyên gia phân tích DNA John từ ĐH Trinity và Tiến sĩ Charleen Moore từ Trung tâm Khoa học Sức khỏe tới Khu bảo tồn để tiến hành cuộc nghiên cứu chuyên sâu nhất từ trước tới nay. Kết quả được công bố năm 1998 trên Tạp chí Nhân chủng học Mỹ khẳng định: Oliver thuộc một chủng tinh tinh thường sinh sống ở miền Gabon heo hút thuộc vùng Trung - Tây Phi xa lắc xa lơ.



Như vậy, sau hàng thập kỷ mò mẫm trong nghi vấn và những lời đồn đãi thêu dệt, cuối cùng Oliver cũng tìm ra thân thế đích thực của mình. Thế nhưng, nên giải thích thế nào đây với những đặc điểm khác thường của Oliver so với giống tinh tinh cùng loài?



Nghiên cứu của 2 tiến sĩ Fly và Moore cho thấy: sở dĩ hàm dưới của Oliver không nhô trề ra là ra xương ổ răng có hướng phát triển co vào trong, thêm nữa, một phần là do toàn bộ răng của nó đã bị nhổ đi sạch. Còn việc đi lại bằng hai chân sau chẳng qua chỉ là thói quen Oliver “nhanh trí” học lỏm khi gia nhập đoàn xiếc



Mặc dù không còn là “hiện tượng” nhưng cho đến nay, Oliver luôn được nhắn tới trong nhiều câu chuyện của giới các nhà nghiên cứu về động vật bí ẩn, như một minh chứng về sức mạnh cường điệu của “cái loa truyền thông” và công chúng tò mò thích chuyện giật gân bí hiểm.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-23087.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 35

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 5:40 pm

Vị khách đến gõ cửa nhà bà Reeser, một phụ nữ luống tuổi về hưu sống tại bang Florida, Mỹ. Mãi không thấy ai ra, bà gọi thêm người phá cửa. Trong nhà, trên chiếc ghế bành, chủ nhân đã cháy thành than, chỉ còn lại một bàn chân đi giày vải, xung quanh, đồ đạc hầu như vẫn nguyên vẹn…

Sự việc này xảy ra vào năm 1951. Bà Reeser chỉ là một trong nhiều trường hợp được lịch sử ghi nhận là nạn nhân của cái chết rất lạ: tự bốc hoả thành than. Vào năm 1660, dư luận Paris từng rộn lên với vụ cháy “tự nhiên” của một phụ nữ nghiện rượu nặng, chỉ còn lại vài đốt ngón tay và chiếc sọ.

Điều lạ là trong mọi vụ cháy, các nạn nhân đều để lại các dấu hiệu giống nhau: thân thể hoá than nhưng bao giờ cũng sót lại một bộ phận không cháy trụi, thường đó là cẳng chân hay bàn chân và lại còn nguyên vẹn đến kỳ lạ.

Người ta không hiểu lửa từ đâu ra, vì xung quanh nạn nhân, thường được tìm thấy trong tư thế ngồi trên ghế, lửa hầu như không gây hư hại. Chính vì vậy, các nhà quan sát thời đó không chút nghi ngờ, một mực cho rằng lửa nhất thiết phải khởi phát từ phủ tạng của nạn nhân. Khởi phát từ một lý do… không rõ và bất ngờ. Vì thế, tên gọi mà bấy lâu người ta vẫn gán cho hiện tượng bí ẩn trên là “Vụ cháy người tự phát”.

Ngọn đuốc cồn?

Một giả thuyết không khỏi khiến người ta nghĩ đến ngay, do nó được suy ra một cách tự nhiên từ những đặc trưng của các nạn nhân chính đều là những người nghiện rượu nặng, kinh niên. Nếu họ bốc cháy thì lý do có lẽ cũng rất đơn giản: nốc quá nhiều chất men, khiến rượu thấm vào cả cơ thể và chỉ cần một tia lửa là đủ làm họ bốc cháy.

Lập luận nghe có vẻ xuôi tai, nhưng kỳ thực quá vội vã, hấp tấp. Bác sĩ Mercier Guyon giải thích: Cứ lấy thử một tỷ suất khổng lồ là trong mỗi lít máu nạn nhân có đến 9 g rượu, tương đương một lượng rượu có thể gây tử vong nếu nó được uống cạn một hơi. Một lít máu cân nặng chừng 1000 g, vậy tỷ lệ rượu ở đây là 0,9%: gí lửa vào một chất lỏng có độ cồn yếu đến vậy cũng chẳng khác gì thử đốt cháy nước giải khát soda!

Và ngay cả khi toàn cơ thể người nghiện rượu có thấm chất men đến đâu đi nữa, nó cũng không thể bốc cháy. Từ 1850, nhà hoá học Đức Justus von Liebig đã chứng minh rằng không thể nào đốt cháy ra tro các mô của con người tẩm rượu pha loãng chỉ với một ngọn lửa đơn thuần.

Bốc lửa vì stress?

Lại có một giả thuyết được đưa ra như sau: con người lắm khi có thể đóng vai trò của những ắc-quy điện và thu sét. Những người có trí tưởng tượng hơn cả còn nói đến một dạng “tự sát tâm thần”: cơ thể bốc lửa dưới tác động của stress cao độ! Kỳ thực vấn đề không dễ dàng giải quyết như vậy.

Chẳng hạn Thomas Krompecher, bác sĩ pháp y ở Đại học Lausanne (Thuỵ Sĩ) đã phải trăn trở: “Cơ thể con người được tạo ra bởi gần 70% là nước. Điều đó khiến việc đốt cháy là cực kỳ khó khăn!”. Quả vậy, để đốt cháy một xác người cần một nhiệt độ rất lớn. Trong một lò đốt xác, để thiêu xác người thành tro phải đạt nhiệt độ 950 độ C, trong một tiếng rưỡi. Còn muốn đạt kết quả đó ở bên trong một ngôi nhà, phải dùng nhiên liệu như xăng. Và kết quả sẽ ra sao? Một ngọn lửa mạnh như vậy sẽ lan tỏa khắp ngôi nhà. Mà điều này lại không khớp với chuyện kể về các nạn nhân của chứng bốc hoả đáng sợ: các xác chết cháy thành than một phần, nhưng xung quanh rất ít bị ngọn lửa xâm hại.

Lời giải

Cuối cùng, các nhà khoa học cũng đưa ra được một đáp án hợp lý hơn cả. Đó là hiện tượng “hiệu ứng đèn cầy”, không có chút gì là siêu nhiên. Theo giả thuyết này, ngọn lửa được truyền lan sang thân thể của nạn nhân qua một nguồn bên ngoài, cứ thế thiêu cháy dần dần thân thể người đó như một ngọn sáp cháy vậy.

Đại thể, kịch bản bao giờ cũng như nhau: Bị một sự cố gì về tim hay ngã, một người tắt thở. Lửa, từ một vật trung gian là thuốc lá, tẩu hay một đèn cầy, cháy lan ra áo quần, rồi cháy đến da và lớp mỡ nằm ngay dưới da. Tiếp xúc với lửa, mỡ này tan ra nước, chảy ra bên ngoài thân thể, thấm vào các lần vải tiếp xúc với nạn nhân. Trong phần lớn các trường hợp thì đấy là quần áo đang bận trên người, đồ phủ ghế tựa trên đó nạn nhân đang ngồi. Đồ vải thấm ướt mỡ sẽ cháy từ từ trong nhiều giờ. Sự cháy này tạo ra và duy trì một ngọn lửa cháy đượm có nhiệt độ xấp xỉ 600 độ C, nó không làm hư hại được toàn gian phòng mà chỉ thiêu huỷ được xác chết trên đó nó được phát sinh ra.

Sự cháy chậm kéo dài có thể làm hư hại một số bộ phận của thân thể, nhưng vẫn không làm chúng cháy thành tro và để lại một số bộ phận hoàn toàn lành lặn. Mark Benecke, bác sĩ pháp y tại Đại học Cologne (Đức) giải thích: lửa chỉ thiêu huỷ các mô của cơ thể người chết nằm phía bên trên ngọn lửa. Hai bàn chân và cẳng chân thường còn nguyên vẹn là do chúng nằm bên dưới ngọn lửa.

Lửa thường bắt cháy từ hai đùi của một người ngồi, hầu hết là những người già hay đứng tuổi - lớp người dễ gặp tai biến về tim khiến họ phải ngồi lỳ một chỗ - hoặc những người đang cơn say rượu khi thảm cảnh xảy đến. Chính rượu tạo thuận lợi cho loại tai nạn đó. Trước hết, một ai đó khi say thì ít chú ý đến loại lửa mà họ đang cầm trong tay, sau nữa rượu góp phần làm hình thành mô béo, có nghĩa mỡ là chất đốt chính trong vụ cháy chậm này.

Rõ ràng, hiện tượng người cháy “tự nhiên” hay “tự phát” lâu nay chỉ là huyền thoại hoặc huyễn hoặc, được nuôi dưỡng bởi trào lưu văn học kinh dị thế kỷ 19 và đặc biệt trong các chuyện tranh vui của Mỹ sau này.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-20558.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 36

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 5:48 pm

Ngày 14/4/1912, con tàu thủy siêu cấp Titanic trong chuyến đi đầu tiên đã gặp nạn do va phải băng, khiến 1.500 người mất tích. Vậy mà vào giữa năm 1990 và 1991, tại khu vực gần núi băng Bắc Đại Tây Dương, người ta đã phát hiện và cứu sống hai nhân vật đã biến mất cùng con tàu Titanic gần 80 năm về trước.

Ngày 24/9/1990, con tàu Foshogen đang đi trên vùng biển Bắc Đại Tây Dương. Thuyền trưởng Karl đột nhiên phát hiện một bóng người từ vách núi. Qua kính viễn vọng, ông nhìn rõ một phụ nữ đang dùng tay ra hiệu cấp cứu. Người phụ nữ này mặc trang phục quý tộc Anh thời kỳ đầu thế kỷ 20, toàn thân ướt sũng và rét run cầm cập.

Khi được cứu lên tàu, trả lời câu hỏi của thủy thủ, cô nói: “Tôi tên là Wenni Kate, 29 tuổi, một hành khách trên con tàu Titanic. Khi tàu đắm, một con sóng lớn đánh giạt tôi lên núi băng này, thật may mắn là các ngài đã kịp cứu giúp”. Nghe câu trả lời đó, mọi người đều cảm thấy hết sức kỳ lạ và họ nghĩ rằng có lẽ do sốt cao, cô gái này đã nói nhảm. Kate được đưa đến bệnh viện để kiểm tra. Sức khỏe của cô không có gì đáng ngại ngoài việc cô quá sợ hãi do bị lạc nhiều ngày, thần kinh cũng không có dấu hiệu rối loạn. Các xét nghiệm về máu, tóc, cho thấy cô khoảng chừng 30 tuổi.

Vậy là nảy sinh một vấn đề khó tin đến kinh người: Chẳng lẽ từ năm 1912 đến nay, trải qua gần 80 năm mà Kate không hề già đi chút nào? Thẩm tra, đối chiếu với bản danh sách hành khách trên tàu Titanic, người ta nhận thấy mọi nội dung đều trùng khớp với những gì Kate nói. Trong khi mọi người đang tranh luận thì sự việc thứ hai xảy ra.

Ngày 9/8/1991, một tổ khảo sát khoa học hải dương trong khi khảo sát tại khu vực phía Tây Nam cách núi băng Bắc Đại Tây Dương chừng 387 km, đã phát hiện và cứu sống một người đàn ông 60 tuổi. Ông ta mặc bộ quần áo màu trắng, khá gọn gàng, rít sâu điếu thuốc. Không ai có thể nghĩ rằng đó chính là thuyền trưởng danh tiếng Smith của con tàu Titanic.

Nhà hải dương học nổi tiếng, tiến sĩ Marwen Iderlan, sau khi cứu được Smith đã phát biểu trước báo chí rằng không thể có sự việc nào đáng kinh ngạc hơn. Người đàn ông này không thể là tên lừa đảo, ông ta đích thực là thuyền trưởng của con tàu Titanic, người cuối cùng chìm xuống biển cùng với con tàu . Khó tin hơn nữa là Smith đến nay đã 140 tuổi nhưng trên thực tế mới chỉ là một ông già 60 tuổi. Khi được cứu, ông một mực khẳng định rằng hôm đó là ngày 15/9/1912.

Sau khi được cứu, ông được đưa đến Viện tâm thần Oslo (Nauy) để chữa trị. Nhà tâm lý học Jale Halant đã tiến hành hàng loạt thử nghiệm và kết quả là Smith hoàn toàn bình thường. Ngày 18/9/1991, trong một đoạn tin vắn, Halant khẳng định, người được cứu đích xác là thuyền trưởng Smith vì ngay việc đối chiếu vân tay cũng đã cho thấy điều đó.

Sự việc cần được giải thích rõ ràng. Một số cơ quan hải dương Âu - Mỹ cho rằng thuyền trưởng Smith và hành khách Kate đã bị rơi vào “hiện tượng mất tích - tái hiện xuyên thời gian”.

800 lính Anh mất tích trong mây

Trong Đại chiến Thế giới lần thứ nhất, vào ngày 21/8/1915, hơn 800 lính thuộc Trung đoàn Norfolk 5 của quân đội Anh được lệnh cơ động lên một ngọn núi cao thuộc vùng Dardanelles, Thổ Nhĩ Kỳ. Theo lời kể của các nhân chứng, có một đám mây lớn bay sà xuống và bao phủ lên đoàn quân, lúc đó đang tiến vào thung lũng. Đội quân càng lên cao thì càng chìm dần vào trong khối mây mờ.

Khi người cuối cùng khuất hẳn, cả khối mây đã bốc lên cao và biến mất, người ta không thấy bất kỳ người lính nào bước ra khỏi đám mây đã bay đi đó. Từng ngọn cây, bụi rậm trên đỉnh núi đều có thể nhìn rõ, nhưng một đội quân hơn 800 người đã mất tích hoàn toàn. Khi đó, 22 người lính của New Zealand cũng đang tập cùng trận địa với đội quân này, trên một ngọn đồi nhỏ khác cách đó khoảng 600 m. Họ đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng bí hiểm trên.

Có giả thuyết cho rằng toàn bộ đội quân đã bị lực lượng đặc nhiệm của Thổ Nhĩ Kỳ bắt làm tù binh. Tuy nhiên, sau chiến tranh, phía Thổ Nhĩ Kỳ kiên quyết khẳng định rằng họ chưa từng nhìn thấy đội quân này. 800 người lính đã bị mất tích không nằm trong danh sách những lính Anh bị tử trận, đồng thời cũng không có trong danh sách tù binh chiến tranh được Thổ Nhĩ Kỳ trao trả sau khi chiến tranh kết thúc.

Ở Trung Quốc, năm 1945, một đoàn tàu chở hàng trăm khách từ Quảng Đông đi Thượng Hải đã biến mất khỏi hành trình khi gần đến ga cuối, không để lại bất kỳ một dấu tích nhỏ nào.

Quan điểm của các học giả

Một số người cho rằng lỗ hổng thời gian thực chất là thế giới phản vật chất đang tồn tại trong vũ trụ. Họ dựa vào công thức tổng năng lượng vật chất của Einstein, theo đó tổng năng lượng vật chất có hai giá trị là chính và phụ. Vậy khi giá trị phụ xuất hiện, chúng ta cần phải làm thế nào? Nhận thức nó ra sao? Một số học giả liền đưa nó vào mối liên hệ với thế giới phản vật chất. Hiện nay, chúng ta mới hiểu biết chưa đầy một nửa vũ trụ chúng ta đang sống, là phạm vi thế giới vật chất, còn nửa kia là một hệ thống tạo thành từ phản vật chất.

Hai bộ phận này tiếp cận với nhau dưới tác động qua lại của lực hấp dẫn. Khi tiếp cận đến một mức độ nhất định, tác dụng “đổ vỡ” do thế giới vật chất và phản vật chất sinh ra sẽ tạo ra một nguồn năng lượng vô cùng lớn, tạo thành một áp lực tách đôi hai hệ thống. Theo đó, có thể thấy rằng mất tích chính là hiện tượng phát sinh khi hai hệ thống vật chất và phản vật chất tiếp cận ở mức độ cao nhất, sinh ra năng lượng tạo nên áp lực phân tách. Khi hiện tượng “đổ vỡ” kết thúc, trường lực hấp dẫn trở lại trạng thái ban đầu, hiện tượng tái hiện xảy ra.

Trong cuộc tranh cãi giữa các nhà khoa học, nhiều giả thuyết khác cũng được đưa ra. Một trong số đó là thuyết “thời gian đứng lại”. Thế giới vật chất sau khi tiến vào lỗ hổng thời gian đồng nghĩa với việc mất tích, và từ đó đi ra cũng có nghĩa là được tái hiện. Như vậy, lỗ hổng thời gian và trái đất không cùng một hệ thống, và thời gian trong “lỗ hổng” là tương đối tĩnh. Do đó dù có mất tích 3-5 năm hay vài chục năm đi nữa, người ta sẽ không có gì thay đổi so với lúc ban đầu.

Giả thuyết thứ hai được đưa ra là thuyết “thời gian ngược”, cho rằng thời gian trong lỗ hổng thời gian là quay ngược so với bình thường. Người mất tích sau khi rơi vào đó có khả năng sẽ quay ngược về quá khứ. Tuy nhiên, khi thời gian quay ngược một lần nữa, người này lại được đưa trở về thời điểm họ bị mất tích, kết quả là xảy ra hiện tượng tái hiện thần bí.

Trong thuyết thứ ba “đóng cửa thời gian”, lỗ hổng thời gian là hiện tượng tồn tại khách quan trong thế giới vật chất, không nhìn thấy và cũng không thể sờ thấy. Đối với thế giới vật chất mà con người đang tồn tại, nó vừa đóng lại vừa mở. Thỉnh thoảng khi nó mở ra một lần, sẽ có hiện tượng mất tích; mở thêm một lần nữa, người mất tích tái hiện.

Trước mắt, quanh vấn đề “lỗ hổng thời gian” vẫn còn nhiều ý kiến khác nhau. Chưa một học thuyết nào đủ sức thuyết phục vì chưa đưa ra được những chứng cứ xác thực. Hiện tượng “mất tích - tái hiện” vẫn còn là bí ẩn đang chờ con người khám phá...
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-23093.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 37

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 6:41 pm

Thực tế và truyền thuyết

Tàu hộ tống Anh Daedalus thực hiện hải trình từ Antilles đến Cap. Ngày 6-8-1848, lúc 16 giờ, trong miền Nam Đại Tây Dương giữa đảo Saint-Hélène và Cap của BonneEspérance (còn gọi là Mũi Giông Tố, nằm ở phía nam châu Phi), dưới làn gió mát tây bắc và bầu trời quang tạnh, viên sĩ quan Sartoris chợt thấy rõ một vật đáng ngờ trong lớp bọt sóng ồ ạt. Sartoris tức thì cảnh báo với chỉ huy M'Quhae trên cầu tàu. Con vật nổi lên mặt biển được nhìn thấy có dáng dấp như rắn biển khổng lồ. Đầu quái vật nhô cao trên mặt nước 2 mét. Một phần thân của nó thấy rõ dài trên 15 mét.

Quái vật bơi dọc theo con tàu, giữ một khoảng cách. Khi thì nó xuất hiện dưới vỏ tàu, lúc bên mạn trái, lúc lại bên mạn phải tàu. Cả thủy thủ đoàn đều chăm chú quan sát hành động của quái vật trong khoảng 20 phút. Có một điều lạ lùng là vào 10 năm sau, cũng tại vị trí này, chỉ huy tàu Carnatic là Shuckling cũng chứng kiến cảnh tượng tương tự. Đầu tiên, ông tin rằng đó là một thanh gỗ dài, phần sót lại của cột buồm. Nhưng liền sau đó ông thấy “cột buồm” này động đậy và rõ ràng là có cái đầu nhô lên. Quái vật có một vài chi tiết dường như giống với quái vật mà tàu Daedalus đã nhìn thấy.

Các báo cáo của hai vị thuyền trưởng này đã khiến cho báo chí Anh thời đó hao tốn biết bao giấy mực. Các bằng chứng này tiếp tục được xác minh bởi các câu chuyện kể định kỳ của các thủy thủ mà trong đó nghiêm chỉnh nhất là câu chuyện của Vịnh Along xảy ra vào ngày 25/2/1904.

Một vệt đen lạ lùng

Hôm đó, pháo hạm La Décidée chuẩn bị tập trận dưới sự chỉ huy của Đại úy hải quân L'Eost. Buổi chiều, L'Eost chú ý đến một vệt đen dài 300 mét xuất hiện bên mạn trái con tàu. Trên bề mặt của nó có phủ lớp tảo dày có vẻ giống như vảy cá. Pháo hạm La Décidée lừ lừ tiến đến gần vệt đen hơn. Một chiếc canô được chuẩn bị thả xuống biển. Mọi người trên tàu im lặng theo dõi.

Bất ngờ “dải đá ngầm” động đậy mạnh tựa như chuyển động của địa chấn. Đó là một giả thuyết có thể chấp nhận. Song điều đáng ngạc nhiên là biển vẫn tĩnh lặng, ngoài cơn xoáy nước nhẹ do các “khối đá” tạo ra. Thêm vài giây trôi qua, L'Eost hạ lệnh tắt hết các động cơ. Bây giờ viên đại úy không còn tin vào chuyển động địa chấn nữa, mà cho đó là một hay nhiều con vật mà không biết được loài gì. L'Eost chưa kịp ra lệnh thả canô xuống biển thì đột nhiên “các khối đá” thay đổi hình dạng.

Trước sự kinh ngạc của mọi người, một vật khổng lồ hiện ra là loài bò sát với lớp da sần sùi, màu nâu. Không trông thấy đầu con vật. Bất ngờ "con rắn" biến mất. Không lâu sau đó con vật biển bí ẩn lại xuất hiện cách tàu 150 mét. Lần này nó tiến lên rất nhanh và mọi người thấy được cái đầu hình tam giác và con mắt xếp nếp của nó. Đường kính đầu rắn khoảng 80cm. Quái vật dường như không thấy chiếc tàu.

Theo truyền thuyết, loài rắn biển này đã gây run sợ cho nhiều thế hệ thủy thủ, nhưng lúc này dường như nó vô hại. Nó bơi đằng sau tàu, nổi lên vài giây bên mạn phải tàu và cuối cùng lặn mất.

Phân tích của ngành động vật học

Điều thấy rõ là sự tồn tại của loài "rắn biển khổng lồ" đã ám ảnh nhiều nhà động vật học và động vật học ẩn. Năm 1893, nhà động vật học Hà Lan Oudemans đã xuất bản cuốn sách về bí ẩn này (“Rắn biển khổng lồ”). Ông kết luận rằng đó là một loài động vật chân vây (pinnipède) có dáng như khủng long cổ dài (plésiosaure) và được ông đặt tên là Megophias megophias. Sự mô tả của Oudemans dựa trên cơ sở tập hợp nhiều động vật.

Năm 1965, Bernard Heuvelmans xuất bản một cuốn sách về vấn đề này. Qua nghiên cứu thống kê hàng trăm bằng chứng, Heuvelmans muốn chứng minh rằng "rắn biển khổng lồ" có nguồn gốc phức tạp:

- Các con vật quan sát thấy, nhưng chưa xác định được vào thời điểm xảy ra sự kiện, và được ghi chép đó là: cá mập voi (cetorhinus maximus), mực thẻ khổng lồ (architeuthis), cá đai (regalecus glane), loài giun vòi to lớn như loài lineus longissimus.

- Những con vật không có quan hệ gần gũi với những con vật có dạng rắn chưa được xác định.

Theo Heuvelmans, chiếc cổ dài hiển nhiên là của loài động vật chân vây, còn 4 loài khác có lẽ thuộc bộ cá voi có cổ nhỏ. Con nhiều bướu chắc chắn có quan hệ gần gũi với loài zeuglodonte.

Các bằng chứng mới nhất về rắn biển

Ngày 30/7/1915, tàu ngầm Đức U-28 đánh đắm chiếc tàu Iberia của Anh và nó bị nổ ở độ sâu từ 100 đến 200 mét. Cùng với các mảnh vỡ con tàu bắn tung lên không, một con cá sấu biển khổng lồ dài 20 mét cũng bị hất tung lên cao và rơi xuống giãy giụa trong nước.

Ngày 30/12/1947, con tàu khách Santa Clara của Mỹ va phải một con vật dạng cá chình dài khoảng 15 mét ở ngoài khơi Bắc Carolina. Con vật sau đó bị thương đến chết và máu chảy loang một vùng nước biển.

Tháng 10/1969, ở độ sâu 270 mét ngoài khơi vùng Bermudes, tàu ngầm Alvin “mặt đối mặt” với một con vật khổng lồ đầu loài bò sát và cổ dài. Nhưng không may là con vật đã lặn mất trước khi nó được quay phim. Vào tháng 4/1977, ngư dân đánh lưới rê người Nhật Bản Zuiyo Maru bắt được một vật khổng lồ dài hơn 10 mét. Các bức ảnh chụp cho thấy một con vật cổ dài, đuôi dài giống như loài khủng long cổ dài. Nhưng cũng lại không may là ngư dân đó đã vứt xác con vật xuống biển vì không chịu nổi mùi hôi thối của nó.

Kết luận

Từ lâu "rắn biển khổng lồ" đã tạo ra sự ám ảnh, nỗi hãi hùng và thậm chí tiếng cười nhạo, nhưng nó luôn được mọi người mô tả khá giống nhau. Thế nên có lẽ nên gọi là “những con rắn của các đại dương” hơn là “rắn biển”. Liệu rằng chúng ta có lý không khi nghĩ rằng những con vật thời tiền sử có thể sống sót đến tận ngày nay?
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-23094.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 38

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 6:43 pm

(Dân trí) - Ngày 13/11/1974, 6 thành viên trong gia đình DeFeo đã bị tàn sát dã man bởi chính tay cậu con trai Ronald Jr. Trong phiên tòa xét xử, Ronald nhất mực khẳng định: như thể có con quỷ điên loạn đã xúi giục cậu thực hiện vụ sát nhân kinh hoàng.

1. Ngôi nhà ở Amityville



Sau đó ngôi nhà số 112, đại lộ Ocean thuộc thị trấn Amityville, New York được bán lại cho chủ mới, cũng kể từ lúc này liên tục những câu chuyện ma kinh dị phát sinh.

Chả rõ thực hư thế nào, nhưng chí ít địa danh gây nhiều tò mò này đã được đưa vào truyện và lên phim. Sự việc chỉ vỡ lở mãi sau này, khi luật sư gia đình DeFeo thừa nhận đó chỉ là trò phao tin lừa đảo hòng chạy tội cho cậu thân chủ đáng thương.

2. Biệt thự Winchester

Thừa hưởng gia sản kếch xù từ ông chồng quá cố và lên làm chủ hãng vũ khí lớn nhất nước Mỹ lúc bấy giờ, goá phụ Sarah Winchester ngày càng quẫn trí với ám ảnh điên loạn: những linh hồn tử trận đang trở về oán trách và trả thù.




Năm 1881, Sarah được “người cõi trên” mách nước: một “công trình bất tử” với những phòng ốc xây dựng liên hồi sẽ ngăn cản bước chân của mọi hồn ma bóng quế. Vậy là suốt 40 năm sau đó, trong cung điện San Jose ở California không một giây phút ngưng nghỉ tiếng đục đẽo, khoan mài.

24 giờ mỗi ngày, 7 ngày mỗi tuần…, 16 người thợ lành nghề thay phiên nhau cần mẫn làm việc từ khi còn là thanh niên trai tráng cho đến lúc tóc nhuộm muối tiêu. Công trình chỉ dừng lại vào năm 1922, khi Sarah Winchester lìa bỏ cõi đời.

Sau cái chết của góa phụ, ngôi biệt thự kỳ quái vẫn không thôi lẩn quất những hồn ma. Kẻ nói rằng chúng chưa trả thù nên không thể siêu thoát, người thì nghĩ có khi ma quỷ đã lạc lối trong mê cung.


3. Ngục Alcatraz

Alcatraz - mỏm đá hoang vu có người ở duy nhất của Vịnh San Francisco còn nổi danh là hòn đảo giam giữ tù nhân kinh hoàng nhất thế giới.




Được mệnh danh “tận cùng địa ngục”, trong suốt 29 năm Alcatraz đã chứng kiến không kể xiết những vụ mưu sát, nổi loạn, tự tử để tạo thành âm khí lạnh lẽo, nhớp nhúa bủa vây đến rợn người. Đấy là chưa kể tiếng rú rít suốt ngày đêm, tiếng đóng cửa ngục không phải gió cũng chẳng do tay người, tiếng gào thét điên loạn... - tất cả đều không thể giải thích.

4. Túp lều của chị em nhà Fox

Dù không mang tính chất kinh dị đặc biệt, gia trang Fox vẫn được xem là có tầm quan trọng nhất từ trước đến nay. Ở góc độ nào đó chính nó đã làm nên “chuẩn mực” cho những hiện tượng ma ám sau này, thậm chí khơi nguồn một thuyết tâm linh mới.



Năm 1848, trong ngôi nhà gỗ xinh xắn thuộc thị trấn Hydesville, phía tây New York, hai chị em Maggie và Katie Fox thực hiện những cuộc giao tiếp đầu tiên với hồn ma một kẻ bán hàng rong bị sát hại. Hai cô bé đặt ra cho hồn ma câu hỏi, và nhận lại câu trả lời thông qua những tiếng gõ, tiếng va đập nhẹ nhàng và kỳ bí như gió thoảng.

Người trong nhà hết sức ngạc nhiên trước khả năng nói chuyện với người chết của hai chị em. Nhưng cuối cùng, Maggie và Katie thành thật thú nhận: tất cả chỉ là trò lừa đảo, không có hồn ma của kẻ bán rong nào, những tiếng gõ bí hiểm cũng là do tự dàn dựng. Thậm chí hai cô bé còn chỉ ra cách tạo ra âm thanh ấy như thế nào.

Dù vậy, cho đến lúc đó một cách thức sung bái duy tâm mới đã kịp hình thành với tên gọi Thuyết thông linh - ngày nay vẫn còn rất phổ biến.

5. Nhà Trắng

Từ nhiều thế kỷ nay, ngôi nhà của các đời Tổng thống Mỹ chưa bao giờ được coi là chốn dung thân yên ả, nếu không muốn nói là nơi quy tụ của những thảm họa kinh hoàng: từ vụ quân đội Anh châm lửa thiêu trụi năm 1814 cho đến không ít những cuộc ám sát đẫm máu sau này.




Người ta nói có thời ma ngao du trong Nhà Trắng nhộn nhịp như... đi chợ, từ hồn ma cựu tổng thống Abraham Lincoln, rồi hồn ma vợ ngài - Mary Todd, cho đến Andrew Jackson, Dolley Madison và Abigail Adams. Ngày nay, những chuyến “viếng thăm” làm rợn tóc gáy người sống này có vẻ như đã lác đác đôi phần.

--------------------------------------------------------------------------------
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-23554.html
vBulletin® v3.6.8, Copyright ©2000-2008, Jelsoft Enterprises Ltd.[img]


Được sửa bởi ngày Thu Jan 17, 2008 6:58 pm; sửa lần 1.

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 39

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 6:45 pm

Lơ lửng trên đầu đám du khách đang chăm chú nghe Giáo hoàng thuyết giảng là cái bóng trắng mờ nhạt của một thiên thần hộ mệnh trôi giữa luồng sáng - tấm hình rõ mồn một do viên cảnh sát về hưu Andy Key ở Cambridgeshire ghi lại trong lần viếng thăm Vatincan khiến các chuyên gia nhiếp ảnh hàng đầu nước Anh cũng phải bối rối.

Khoảnh khắc kỳ diệu được ghi lại trong lúc ông Key, 48 tuổi đến từ thị trấn March, Cambridgeshire (Anh) cùng vợ là Susan 44 tuổi lững thững ngắm cảnh tòa thánh Vatican trong chuyến viếng thăm Rome đầu tiên, kể từ sau khi ông giã từ lực lượng cảnh sát.

“Vào lúc đó, phần lớn mọi người đang chăm chú lắng nghe Giáo hoàng diễn thuyết trên bục lớn. Chúng tôi vốn không phải là những người sùng đạo nên vẫn tiếp tục thăm thú và chụp ảnh ở xung quanh” - ông Key nhớ lại.“Bất chợt nhìn thấy khung cửa sổ lớn có chùm sáng xuyên rọi qua, tôi nhanh tay ghi lại cảnh tượng tuyệt đẹp và hoàn toàn không để ý điều gì khác thường. Cho đến khi về nhà, “đổ” ảnh ra máy tính, hai vợ chồng tôi mới sững sờ khi thấy hiển hiện “bóng ma” quá rõ và thật”.



Các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đã nghiên cứu kỹ tấm hình của ông Key, nhưng rốt cuộc tất cả đều không lý giải nổi vì đâu lại có bóng sáng kỳ quái ấy. “Trên đầu đám du khách lúc đó hoàn toàn không có vật gì để tạo hình phản chiếu”.Ông Andy Key, hiện đang làm giáo viên hướng dẫn tại trường Cao đẳng cộng đồng Neale-Wade tại March cho hay: “Hai vợ chồng tôi đến Rome hoàn toàn chỉ để thăm thú và thư giãn chứ không vì bất cứ mục đích tôn giáo nào. Trước nay tôi cũng chẳng tin và tôn sùng những thứ đại loại như thiên thần, ma quỷ, nhưng không thể phủ nhận cái bóng trắng in rõ dáng hình của một thiên thần hộ mệnh. Ngay cả chuyên gia nhiếp ảnh cũng đồng tình với việc này”. http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/vandt/thang4/angel2-0307.jpg

Đây không phải lần đầu tiên những hình ảnh thần thánh tình cờ lọt vào tầm ngắm của người trần mắt thịt.Cách đây 2 năm, một nhạc sĩ đánh đàn ống có tên Rita Clayson đã phát hiện hình ảnh Chúa Jesu trên một thân cây cổ thụ ở ngôi làng Northamptonshire hẻo lánh. Đầu tháng 3 năm nay, thai phụ Amanda Skelding 23 tuổi ở Glasgow cho biết hình hài Chúa đóng đinh cũng xuất hiện trên... tấm phim siêu âm đen trắng của mình.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-26329.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 39

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 6:47 pm

Hero#50504 đã viết:Lơ lửng trên đầu đám du khách đang chăm chú nghe Giáo hoàng thuyết giảng là cái bóng trắng mờ nhạt của một thiên thần hộ mệnh trôi giữa luồng sáng - tấm hình rõ mồn một do viên cảnh sát về hưu Andy Key ở Cambridgeshire ghi lại trong lần viếng thăm Vatincan khiến các chuyên gia nhiếp ảnh hàng đầu nước Anh cũng phải bối rối.

Khoảnh khắc kỳ diệu được ghi lại trong lúc ông Key, 48 tuổi đến từ thị trấn March, Cambridgeshire (Anh) cùng vợ là Susan 44 tuổi lững thững ngắm cảnh tòa thánh Vatican trong chuyến viếng thăm Rome đầu tiên, kể từ sau khi ông giã từ lực lượng cảnh sát.

“Vào lúc đó, phần lớn mọi người đang chăm chú lắng nghe Giáo hoàng diễn thuyết trên bục lớn. Chúng tôi vốn không phải là những người sùng đạo nên vẫn tiếp tục thăm thú và chụp ảnh ở xung quanh” - ông Key nhớ lại.“Bất chợt nhìn thấy khung cửa sổ lớn có chùm sáng xuyên rọi qua, tôi nhanh tay ghi lại cảnh tượng tuyệt đẹp và hoàn toàn không để ý điều gì khác thường. Cho đến khi về nhà, “đổ” ảnh ra máy tính, hai vợ chồng tôi mới sững sờ khi thấy hiển hiện “bóng ma” quá rõ và thật”.



Các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đã nghiên cứu kỹ tấm hình của ông Key, nhưng rốt cuộc tất cả đều không lý giải nổi vì đâu lại có bóng sáng kỳ quái ấy. “Trên đầu đám du khách lúc đó hoàn toàn không có vật gì để tạo hình phản chiếu”.Ông Andy Key, hiện đang làm giáo viên hướng dẫn tại trường Cao đẳng cộng đồng Neale-Wade tại March cho hay: “Hai vợ chồng tôi đến Rome hoàn toàn chỉ để thăm thú và thư giãn chứ không vì bất cứ mục đích tôn giáo nào. Trước nay tôi cũng chẳng tin và tôn sùng những thứ đại loại như thiên thần, ma quỷ, nhưng không thể phủ nhận cái bóng trắng in rõ dáng hình của một thiên thần hộ mệnh. Ngay cả chuyên gia nhiếp ảnh cũng đồng tình với việc này”.

Đây không phải lần đầu tiên những hình ảnh thần thánh tình cờ lọt vào tầm ngắm của người trần mắt thịt.Cách đây 2 năm, một nhạc sĩ đánh đàn ống có tên Rita Clayson đã phát hiện hình ảnh Chúa Jesu trên một thân cây cổ thụ ở ngôi làng Northamptonshire hẻo lánh. Đầu tháng 3 năm nay, thai phụ Amanda Skelding 23 tuổi ở Glasgow cho biết hình hài Chúa đóng đinh cũng xuất hiện trên... tấm phim siêu âm đen trắng của mình.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-26329.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 40

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 6:48 pm

Thánh vật tại sông tô lịch

Cty liên doanh XD VIC rtrungs thầu gói thầu 07 dự án cải tạo hệ thống thoát nước HN. Công việc cụ thể là nạo vét và kè đá dọc bờ sông Tô Lịch. Tác giả bài viết này là ông Nguyễn Hùng Cường đọi trưởng đội XD số 12 trực tiếp chỉ huy thi công đoạn sông qua làng An Phú, P Nghĩa Đô, Q Cầu Giấy. Và mọi việc kỳ bí và đáng sợ bắt đầu từ đây.Có thể là sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng cũng có thể là chuyện tâm linhchungs ta chưa giải thích được.

Trước khi thi công, với tư cách chỉ huy công trường tôi có mời ông Phạm Ngọc Anh kỹ sư thủy lợi làm chuyên viên kỹ thuật. Ngay ngày đầu tiên khi khảo sát thực địa, ông Anh phát hiện một ngôi Đền rất lớn ở bờ sông phía An Phú. Đó là ngôi Đền Quán Đời có từ thời Lý. Ông Anh nói luôn: "cậu không nên nhận thi công đoạn sông này. Nguy hiểm lắm". Rất ân hận, tôi đã không nghe theo lời khuyên này.

Ngày 15/8/2001 tôi vừa làm lễ trong đền Quán Đời, vừa cho máy xúc, máy ủi xuống bờ sông khơi công. Vừa thắp được mấy nén hương thì tự nhiên lửa trong nắm hương cứ bùng bùng cháy rực, đồng thời ngự tôi đau buốt. Mãi mới dập được lửa, cắm lên bát hương thì công trường báo có sự cố. Vái vội mấy vái, tôi chạy ra ngoài. Thì ra ngoài công trường sau khi đắp đe bơm nước ra, anh em phát hiện rất nhiều cọc gỗ lim đóng theo những hàng ngắn, bố chí rất lạ. Cũng là vô sự, vô sách, tôi chỉ huy cho máy nhổ cọc lên. Máy vừa nhổ được 2 chiếc cọc, thì tự nhiên như có một lực gì đẩy, chiếc máy xúc tự trôi xuống sông, không có cách gì giữ được. Đồng thời đê ngăn nước vỡ, nước tràn vào ngập kín chiếc máy xúc. Cũng gần như cùng lúc ấy có tiếng người hét lên. Trong đống bùn mà máy xúc đã xúc lên bờ có lẫn rất nhiều sương người, xương thú vật, rất nhiều đồ gốm, đồ sắt, đồ dùng như bát đĩa, dao, liềm, kim khâu, tiền đồng, tiền cổ. Biết là gặp chuyện lớn, tôi cho dừng thi công, yêu cầu công nhân gom tất cả đồ cổ, xương người lại và báo với Bảo tàng HN. Ông Phạm Kim Ngọc GĐ Bảo tàng HN và nhiều nhà khoa học đã đến hiện trường thu nhặt cổ vật màng về bảo tàng. Tối hôm đó, anh Hùng, người lái máy xúc nhổ cọc, đang khoẻ mạnh vừa về đến nhà chợt lên cơn động kinh, mắt trợn, miệng sủi bọt mép, người cứ quay trònnhuw gà bị cắt tiết. Cả nhà anh Hùng biết có sự lạ, sắm lễ ra bờ sông vừa khóc vừa lễ. Thật sợ, vừa lễ xong, đót vàng mã được một nửa thì điện thoại ở nhà báo tin anh Hùng đã tỉnh lại.

Không biết làm cách nào, nghe bạn bè mách, tôi phóng xe đi Hải Phòng mời 1 thầy pháp nổi tiếng về trừ tà. Vừa nói chuyện với thầy, tự nhiên thầy trừng mắt: "Này, chỗ ấy âm khí nặng nề, sức tôi không trừ được". Năn nỉ mãithayf mới đi về HN mà cũng chỉ dám làm lễ cầu anở bờ sôngvà ngay đêm đó về HP.
Mấy ngày sau, Bảo tàng HN tổ chức 1 hội thảo khoa học, hội tụ rất nhiềucác nhà khoa học cả về sử học, bảo tàng, tâm linh... Kết luận của giáo sư Trần Quốc Vượng được chất nhận: đây là trận đồ bát quái yểm trấn giữ cửa thành Đại La từ thế kỷ IX. GS cũng đề cập đến lực lượng âm binh tại đây và dặn tôi phảỉ cẩn thận kẻo ảnh hướng đến sức khoẻ và tính mạng công nhân.

Tôi cùng anh em công nhânthu nhặt hết tất cả xương người liệm vào tiểu và chôn ở bờ sông, hàng ngày cắt cử người hương khói. Nhưng công việc không tiến triển được. Cứ đắp đe lên, lại võ. Anh em công nhânở công trường thì luôn luôn mơ thấy ma quỷ và thường gặp tai nạn lao động. Vét được chút bùn nào lên thì cũng thấy xương người, có khi cả đầu lâu. Chúng tôi liệm hết vàotiểu đêm chôn gần đó.

Một mặt tích cực đổi mới kỹ thuật thi công, mặt khác tôi vẫn tiếp tục mời thầy cúng trừ tà giải hạn. Nhưng tất cả các thầy bắc, nam đều bất lực. Công nhân toàn nằm mơ thấy những người mặc áo the, khăn xếp đánh đuổi không cho nằm. Nhiều người đã bỏ việc không dám ở lại. Anh Thương quê ở Nghệ An là công nhân xây lắp ngủ ở lán công trường, đêm nào cũng mơ thấy 1 bà cụ hiện lên nắm tóc đuổi đi và nói "Đây không phải chỗ kiếm ăn của mày, về quê mà sống". Anh Thưởng không chịu bỏ đi, còn khuyên nhiều công nhân ở lại làm. Được 3 hôm vợ anh làm cấp dưỡng cho công nhân bị bỏng độ 3 toàn thân. Sợ quá anh đưa vợ đi bệnh viện và bỏ việc luôn.
Đến tháng 11/2001 nhờ tích cực vận động tôi đã mời được thượng toạ Thích Viên Thành ở chùa Hương về làm lễ cúng cho tôi ở hiện trường. Vừa đến hiện trường thầy đẫ ngồi xuống nhắm mắt niệm phật. Niệm 1 lúc thầy đứng lên nói. Đây là trận đồ trấn yểm rất nguy hiểm. Vì các đệ tử thầy sẽ lập đàn tràng hoá giải. Sau đó thầy lập đàn tràng ở bờ sông hoá giải trấn yểm. Lễ xong thầy Thích Viên Thành nói với mọi người, "mặc dù thầy đã cố hoá giải nhưng anh em phải cẩn thận, còn anh Cường thì phải chịu nhiều hậu quả, gia đình, anh em con cháu cũng gặp hoạ. Rồi buồn buồn thầy nói: vì cáiđand tràng này tính mạng thầy cũng khó giữ", Ba tháng sau thầy Thích Viên Thành hoá. Các đệ tử nói trước khi mất thầy còn nói thầy mất vì trận đồ yểm ở sông Tô Lịch.

Nhưng công việc cũng không tiến triẻn được. Đê đắp lên là võ, kè thép không vỡ thì nước sói từ dưới lên. Đặt đá xuống thì đá chìm ngỉm. Để kiểm tra địa tầng tìm kiếm biện pháp thi công mới tôi thuê 1 dàn khoan thăm dò đến khoan mấy mũi. Dàn khoan dựng ở giữa sông, đội khoan hạ mũi khoan. Lạ thay cứ hạ mũi khoan xuống 1 đoạn là mũi khoan gãy. Ba lần như vậy họ lẳng lặng tháo dàn khoan điu mất, không cần đòi tiền. Công nhân thì vẫn hoang mang vô cùng. Anh Hoàn quê ở Ninh Bình làm đốc công, có hôm vừa dẫm chân lên đầu cột gỗ thì ở quê nhắn lên bố anh ốm thập tử nhất sinh phai cấp cứu. Anh Nguyễn Văn Nông, thủ kho là người tích cực trong việc thu lượm các haòi cốt và di vật thì mẹ bị tai biến mạch mãu lão. Sau khi thày Thích Viên Thành làm lề hoá giải yểm trừ, anh Trần Văn Lợi người Bắc Giang xông sáo nhất nhẩy xuống lòng sông vét bùn. Vừa lên bờ tắm rửa xong thì nghe tin nhà ở quê bị cháy rụi, một đứa cháu rất thân với anh đột nhiên chết.
Các công nhân sợ hãi nghỉ việc cả. Chiều chiều đứng bên bờ sông hoang vắng lòng tôi bỗng chua xót. Tôi có tội gì đâu mà thánh thần hại tôi đến nỗi này....

http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-26423.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 41

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 6:57 pm

Sự việc kỳ lạ liên tiếp xuất hiện kể từ cuối những năm 1980: giữa rừng già heo hút, người ta tìm thấy những cái hang sâu hoắm, thành hang nhẵn thín và trơn tuột như thể hang lươn.


Điều khó hiểu ở chỗ: những hố tròn khổng lồ luôn tọa lạc tại vị trí hẻo lánh nhất của khu rừng, cũng là nơi cây cối rậm rạp và um tùm nhất. Việc đem xe tải, xe xúc hay bất kỳ công cụ đào bới nào vào đây mà không để lại dấu vết khó ngang chuyện... lên trời.



Hơn nữa, cũng không hề có bất cứ dấu tích nào của đất đá đào xới xung quanh. Như thể có bàn tay vô hình khổng lồ đã thọc vào lòng đất.



Rất nhiều đội thám hiểm đã tìm tới đây và dùng dây chằng đưa người xuống hố, những mong làm sáng tỏ điều bí ẩn hơn 2 chục năm qua. Rốt cục họ đều trở về tay trắng: lòng hố tối đen như hũ nút và sâu tưởng chừng như không bao giờ chạm đáy.



Những lỗ tròn này được tạo ra như thế nào, do ai, vì mục đích gì - tất cả câu trả lời còn nằm trong vòng bí hiểm.



http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-30261.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

bài 42

Bài gửi  Hero#50504 on Thu Jan 17, 2008 7:00 pm

1.Hang chết chóc Java-Indonesia
Thung lũng Java ở Indonesia một nơi kỳ bí thật đáng sợ. Trong thung lũng này có 6 chiếc hang núi cỡ lớn, miệng hang lớn nhỏ đều dạng hình hoa loa kèn và đều là những chiếc bẫy sâu hun hút tựa như không đáy.Nói gì đến lạc lối ''vào nhầm'' chết đã đành , ngay cả những người vô tình đi ngang qua miệng hang- dù cách xa tới 5-7m cũng bị một sức mạnh vô hình hút tụt, nuốt chửng vào lòng hang.Theo điều tra của các nhà khoa học thì hiện tượng này đã có từ lâu.

2.Vùng chết chóc-Kamchatka
Thung lũng chết chóc ấy nằm trên bán đảo Kamchatka Nga : Trong thung lũng chết chóc dài tới 2,000 m, rộng từ 100-300m này có địa thế rất ghồ ghề hiểm trở, lởm chởm những mô đá lớn nhỏ nhọn hoắt , sắc lẻm , các loài thú hoang như chồn , cáo , lợn lòi , sơn dương........chết rất nhìu, xương phơi trắng trảng đất , hốc đá trông rất kinh sợ. Người lạ nếu chẳng may đi lạc vào sâu trong thung lũng này coi như đi gặp Diêm Vương lun. Theo thống kê của dân địa phương thì trong vòng nửa thế kỉ qua đã có 36 người mất mạng trong thung lũng. Các nhà khoa học suy đoán rằng trong thung lũng thỉnh thoảng lại xuất hiện một luồng khí độc chưa bít đến. Điều đáng ngạc nhiên là những người dân cư ngụ tại một bản nhỏ gần đấy vẫn bình an vô sự , tuy nhiên họ chẳng dại gì vào sâu trong thung lũng.

3. Kupadon-Vùng đất ung thư
Các ống khói trong thị trấn Kupadon Brazil không ngừng đùn lên không trung những bưng khí thải công nghiệp đủ màu sắc, trong phố xá cũng thường xuyên nồng nặc mùi khó chịu, có điều mọi người dân ở đây đều hiểu rằng, trong vòng 20 năm qua chính quyền thị trấn Kupadon đã tìm đủ mọi biện pháp để cố lột bỏ chiếc mũ '' Thị trấn ô nhiễm nhất thế giới nhất '' của mình.
Theo điều tra của tổ chức bảo vệ môi trường và các nhà khoa học Brazil, tình trạng ô nhiễm ở vùng này ko chỉ ẩn họa trong không khí , mà cả trong đất đai và nguồn nước. Họ phát hiện, xác suất mắc các bệnh ung thư trong cư dân nơi đây cao đến đáng sợ.Tai Kupadon là thị trấn Santos bên cạnh , tỷ lệ người mắc bệnh ung thư bàng quang cao gấp 6 lần, ung thư hệ thống thần kinh ( bao gồm não bộ )cao gấp 4 lần so với cư dân nơi khác. Ngoài ra ung thư phổi , ung thư cuống họng,...vv.. cũng cao gấp 2 lần so với các nơi khác.

4. Địa ngục với người , thiên đường của động vật
Tại một vùng giáp ranh giữa bang California và tiểu bang Nevada Mỹ có một dải thung lũng rất lớn , dài tới 300km, chổ hẹp nhất là 6km, rộng nhất là 26 km, kẹp đôi bên là vách đá dựng đứng cao vút. Mùa xuân năm 1949, có một đội tìm kiếm ôm giấc mộng đào vàng và đã háo hức tiến vào '' vùng đất trinh nguyên chưa hề khai khẩn '' , kết quả là ko một ai sống sót trở về. Vào những năm thuộc thập kỉ 50, 60 đã có mấy đoàn thám hiểm quyết vén tấm màn bí mật của thung lũng '' The death'' này nhưng cũng chung số phận với những người tìm vàng xưa.
Về sau , các nhà khoa học chuyển sang dùng trinh sát đường không và họ đã kinh ngạc phát hiện ra rằng , nơi đây là địa ngục trần gian của người nhưng lại là heaven ( thiên đường ) của muông thú. Theo thống kê khảo sát đo đạc hàng không thì trong thung lũng chết người này , các loài muông thú vẫn '' sống khoẻ '' , cụ thể có tới gần 300 loài chim, 2000 con lừa rừng , hơn 20 loài rắn , 17 loài tắc kè, chúng bay nhảy , bò , chạy... bình thường như những nơi khác.

5. Nghĩa địa động vật , thiên đường con người ^_^
Thung lũng chết chóc ở gần Napoli và Vavilno , Italy, chuyên sát hại cầm thú nhưng rất ưu ái với người , được mệnh danh là ''nghĩa địa động vật''.Theo điều tra của các nhà khoa học , căn cứ vào số bộ xương cầm thú lớn nhỏ đếm được rải rác trong thung lũng thì ít nhất đã có hơn 4000 con mất dạng nơi đây, bao gồm mấy chục loài chim , bò sát và dộng vật có vú. Nguyên nhân về cái chết của chúng chẳng phải giết lẫn nhau , cũng ko phải là hiện tượng tự sát tập thể, càng ko phải do con người giết, vậy do nguyên nhân gì thì đến nay vẫn chưa ai giải thích được.Điều kì lạ hơn là thung lũng này chỉ tàn sát cầm thú. Theo thống kê mới đây thì mỗi năm trong thung lũng này trung bình có tới hơn 30,000 con cầm thú '' bất đắc kì tử ''.

6.Tạng Bắc - Khu vực không người
Tại miền Trung cao nguyên Thanh Hải, Tây Tạng, Trung Quốc, có một vùng đất mà các nhà khoa học gọi là '' Khu cấm của sự sống'', đó chính là khu vực không người Tạng Bắc.
''Khu không người'' này nàm ở vùng Tây Bắc xứ Tây Tạng với diện tích rộng tới 60 vạn km2 , cao 5,000m so với mực nước biển.Trên vùng đất mênh mông này ngoài núi đồi , sông suối , hồ ao thì ko có một bóng người. Trong lịch sử, từng có một số người lặn lội thám hiểm vùng đất này nhưng vì lạc đường hoặc thiếu lương thực nen ko ai đến được và sống sót trở về.

7.Vùng đất chết có nhìu người chinh phục nhất_Robubai
Robubai nàm trong '' khu ko người '' kể trên. Cảnh đẹp hoang sơ tuyệt trần. Khu ko người có thể coi là một công viên động vật hoang dã thiên nhiên lớn nhất thế giới. Nơi đây thảo nguyên rộng mênh mông, ngoài ra còn thấy những loài động vật quí hiếm ẩn hiện khắp nơi nhưng trước đó lại là một vùng đất ko sự sống đầy đáng sợ.
http://www.tuoitrecuoi.com/phorum/archive/index.php/t-30261.html

Hero#50504
Học sinh đã quen với lớp trường
Học sinh đã quen với lớp trường

Nam Tổng số bài gửi : 58
Age : 22
Nơi sinh : Hell in the cell stell cage first blood extreme rules street fight Math in WWE
Tính cách : Ngông cuồng, hình như là truyền nhân của Tản đà
Nghề nghiệp/Sở thích : Mangaka+Wrestler
Registration date : 16/01/2008

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: các bí ẩn trên trái đất và trong vũ trụ

Bài gửi  Sponsored content Today at 10:59 pm


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 2 trang Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết