Nợ mẹ, biết khi nào con trả nổi…

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Nợ mẹ, biết khi nào con trả nổi…

Bài gửi  ptaqll on Sun May 13, 2007 8:24 pm

Một câu chuyện có thật...

Nhà nó nghèo, nó bỏ học từ nhỏ theo cha phụ hồ sống cuộc đời lầm lũi cơ cực. 18 tuổi, nó dứt áo bỏ mẹ nó bệnh tật và hai đứa em vào Nam với mong muốn: kiếm tiền về quê chữa bệnh cho mẹ và nuôi mấy đứa em ăn học. Dù trong lòng nó biết mẹ nó sẽ vất vả vì không ai đỡ đần, nhưng nó vẫn quyết ra đi.


Định mệnh đến, nó vào Nam không kìm giữ được bản thân để rồi sa ngã. Ngày nó ra đi năm trước cũng là ngày mà năm sau nó phải chịu cay đắng nhất trong cuộc đời.

Đang ngồi xoài giữa sân đếm những đồng tiền lẻ một ngày gánh hàng lên chợ bán, mẹ nó hốt hoảng khi mấy người đàn ông vẻ mặt bặm trợ, hùnh hổ xông vào nhà nó. Không hỏi han, họ xộc thẳng vào nhà đạp tung đồ đạc lên, tìm kiếm những gì có thể bán được ra tiền. Nhưng tất cả cũng chỉ có cái xe đạp mini Trung Quốc mà mẹ nó xin được cho đứa con gái đi học. Rồi họ xông ra đứng trước mẹ nó, lúc này vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng, nói: “Ngày mai, nếu thằng con bà không mò mặt về cái nhà này trả nợ cho tụi này thì cái nhà này, mấy đứa nhóc này, và cả bà nữa sẽ xuống hầu ông vải thay nó”.

Mẹ nó khổ sở ôm lấy mấy đứa con vào nách, một mực khuyên giải: “Có chuyện gì chú từ từ nói rồi mẹ con tôi xấn”. Họ lạnh lùng bỏ đi. Đêm hôm đó, mẹ nó thất thần ôm mấy đứa con khóc rấm rứt suốt đêm. Khuya, thằng con trai lẻn vào nhà, bộ dạng hớt hải lo sợ, nói cho mẹ nó biết là nó lỡ đà chơi bời rồi nợ nần người ta cả chục triệu không đủ sức trả được. Nó lo chúng giết mẹ nên leo tàu về quê. Mẹ nó hiểu hết ngọn nghành sự việc, khuôn mặt đanh lên đầy sắt đá, vững vàng, sẵn sàng che chở cho đứa con trai tội nghiệp lầm lỗi. Đêm đó, mẹ nó trở giọng lạnh lùng xua nó đi trốn. Nó không thể bỏ mẹ, nhưng cũng không thể không nghe lời mẹ. Nó đành ra gốc chuối ngủ để làm mẹ an lòng.

Đúng như dự định, mới sáng tinh mơ, mấy người đàn ông hung tợn hôm qua lại kéo đến. Chúng chửi bới rồi vào nhà lục lọi nhưng vẫn không tìm ra thằng con trai. Mẹ nó kiên nghị: “Con tôi nó có tội, giờ không có gì cả, xin các ông hãy lấy căn nhà này”. Mẹ nó không biết được rằng ngôi nhà ấy mà bán đi cũng chỉ được một phần mười số nợ.

Rồi mấy đứa đàn em nhảy vào nắm tóc hai đứa em lôi đi. Mẹ nó van xin, gào hét nhưng bị đẩy ra. Nó không thể ngồi yên mãi trong gốc chuối nhìn mẹ và em nó bị hành hạ. Nó xông ra cứu mẹ, cứu em. Bất ngờ, thằng đại ca ở đằng sau vung dao lên chém, mẹ nó lao vào như người mất trí nắm lấy con dao, máu túa ra chạy dọc cả cánh tay. Vừa cầm, bà vừa van xin: “Xin các anh tha cho, con tôi nó còn trẻ, nó có tội gì thì để tôi chịu thay cho nó, van xin các anh đừng giết nó”.

Người đàn ông dữ tợn không chịu buông, cứ cố tuốt dao ra khỏi tay bà để chém thằng con, nhưng bà giữ chặt quá. Lúc này nó mới kịp nhận ra là lưỡi dao đã ăn sâu vào quá nửa cánh tay mẹ. Mẹ nó đã gục xuống từ lâu nhưng tay vẫn giữ chặt lấy con dao. Người đàn ông lao mình ôm lấy mẹ nó nhưng máu ra nhiều quá, bà đã chết khi chưa đến cổng bệnh viện.

Bẵng sau một năm, ngôi nhà ấy vẫn nghèo trên từng bức vách. Cái bàn thờ trở nên cám cảnh hơn với di ảnh của mẹ nó. Mẹ nó đã chết, nợ họ cũng không đòi nữa. Nhưng nó nợ mẹ nó. Đáng lẽ ra, nó đã chết nếu như không có bàn tay hôm đó của mẹ, bàn tay đã bồng bế nó, chăm mớm nó, và cuối cùng đã chết để cho nó được sống. Nó ân hận. Nó không lấy vợ và quyết một đời lầm lũi thay mẹ nuôi nấng, yêu thương mấy đứa em.

Nợ mẹ, biết khi nào con trả nổi…

_________________
I love everybody ^^!!!!!!!!!!!!!!!!!
Phạm Tấn Anh Quân 7/12

ptaqll
Admin
Admin

Nam Tổng số bài gửi : 1137
Age : 21
Nơi sinh : Nơi tôi đứng là con đường chân trời, soi sáng tôi là ông trăng huyền diệu
Registration date : 21/03/2007

Xem lý lịch thành viên http://blog.360.yahoo.com/blog-A34b_Bchb6d_P41mwAc-?cq=1

Về Đầu Trang Go down

Re: Nợ mẹ, biết khi nào con trả nổi…

Bài gửi  Quân on Thu May 17, 2007 5:30 pm

Một câu chuyện bùn cho nhưng mảnh đời khố khổ Crying or Very sad

_________________

Quân Đại Ca Đã Trở Lại

Quân
Good students
Good students

Nam Tổng số bài gửi : 370
Age : 22
Nơi sinh : Ko có ai trên đời cho ko ta 1 thứ gì ,
Registration date : 24/03/2007

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết